Phòng Thuật

Chương 63: Xem náo nhiệt (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Trương Vĩ quay đầu đi nhìn một cái, phát hiện một nam một nữ đang đi về phía mình. Người đàn ông thân thế cao mập, đầu chải láng mướt, chính là Chu Bàn Tử trước đó đã gặp ở cửa của Tĩnh Huyên Trai. Bên cạnh hắn chính là cô gái có vóc người cao gầy, dung mạo diễm lệ, là bạn gái cùng đến với hắn, cũng chính cô ta lên tiếng gọi Trương Vĩ.

- Trương huynh đệ, còn nhận ra lão ca tôi không?

Chu Bàn Tử đi lên trước, cười ha hả hỏi.

- Nhận ra chứ, vừa mới ở cửa Tĩnh Huyên Trai đây mà, làm sao có thế không nhận ra ngài.

Trương Vĩ mặc dù không biết vị Chu Bàn Tử này vì sao lại tìm mình, nhưng vẫn chủ động nghênh đón, cười đáp.

- Giới thiệu với cậu một chút, đây là Lưu Vũ Nhu bạn gái của tôi.

Chu Bàn Tử chỉ chỉ cô gái xinh đẹp bên cạnh, giới thiệu.

- Lưu tiểu thư, người khỏe chứ.

Trương Vĩ gật đầu với Lưu Vũ Nhu, xem như chào hỏi xong.

Trương Vĩ mặc dù không biết Lưu Vũ Nhu này cùng Chu Bàn Tử là quan hệ gì, nhưng rất có thế có quan hệ mập mờ. Cho nên hắn cũng không hề biểu hiện quá mức nhiệt tình với cô gái này, nếu không rất có thế sẽ khiến cho Chu Bàn Tử phản cảm.

Lưu Vũ Nhu nhoẻn miệng cười quyến rũ với Trương Vĩ, khẽ gật đầu, xem như lễ gặp mặt. Rồi sau đó cô nàng đứng sau hông bên phải của Chu Bàn Tử, rất có một phen tư thế chim nhỏ nép vào người, không chủ động đi cướp danh tiếng của Chu Bàn Tử.

- Trương huynh đệ, tôi nghe Mộ Dung muội tử nói cậu làm nghề bất động sản. Tôi đang muốn mua một căn nhà ở Bắc Kinh, muốn mời cậu tham mưu cho tôi một chút.

Chu Bàn Tử sờ lên cái bụng tròn vo của mình, cười ha hả nói với Trương Vĩ.

- Được chứ! Bàn ca muốn mua nhà dạng gì, đi về tôi giúp ngài tìm xem.

Bởi vì đối phương là lấy thân phận bằng hữu muốn mua nhà, cho nên Trương Vĩ cũng không hề nói ra lời quá chuyên nghiệp, mà càng giống sự tán gẫu giữa bằng hữu hơn.

- Bình thường cũng chỉ có một người ở, mua một căn nhà gần đây được chứ hả?

Chu Bàn Tử liếc nhìn Lưu Vũ Nhu bên cạnh, trầm ngâm một tiếng nói.

- A, vậy nếu là một mình em ở, sau này anh cũng không cho trèo lên cửa nhà của em sao?

Chu Bàn Tử lời vừa nói dứt, Lưu Vũ Nhu ở bên cạnh đã tiếp lời nói với theo một câu.

Chu Bàn Tử nghe lời nói của Lưu Vũ Nhu, khóe miệng giật giật một chút, mập mặt đỏ lên, lộ ra nụ cười vẻ lúng túng nói:

- Trương lão đệ, để cho cậu chê cười rồi, ha ha.

Trương Vĩ cười cười, cũng không tiếp lời của hai người. Hắn nếu muốn nhìn thấu ý nghĩ trong lòng đối phương, nhất định phải hỏi vấn đề tương quan với đối phương, như vậy ý nghĩ của đối phương mới có thế hiện lên trong mắt. Nhưng song phương lần đầu gặp mặt hắn không có khả năng hỏi thăm quan hệ của hai người. Cho nên Trương Vĩ bây giờ vẫn chưa làm rõ ràng quan hệ xác thực của song phương, càng không dễ tùy tiện tham gia cuộc nói chuyện của hai người.

- Trương lão đệ, cậu cho tôi một tấm danh thiếp trước, đợi hai chúng tôi thương lượng xong xem muốn nhà có dạng gì, đến lúc đó tôi sẽ liên lạc lại với cậu, được chứ?

Chu Bàn Tử xoay người nhìn Lưu Vũ Nhu, ra vẻ phải đi, nhanh chóng rút ra một tấm danh thiếp từ bên trong, đưa cho Trương Vĩ nói:

- Đây là danh thiếp của tôi, có chuyện chúng ta điện thoại liên lạc.

- Được thôi!

Trương Vĩ cười cười, trước hết nhận lấy tấm danh thiếp bằng vàng của Chu Bàn Tử, rút ra một tấm danh thiếp từ trong túi quần mình, hai tay đưa cho Chu Bàn Tử.

- Đi thôi, vậy tôi đi trước, hôm nào gặp lại.

Chu Bàn Tử nhận lấy danh thiếp của Trương Vĩ, buông xong một câu nói, xoay người đuổi theo Lưu Vũ Nhu đã giân dỗi bước đi.

- Chà chà, người có tiền cũng không giống nhau, ngay cả danh thiếp đều là vàng ròng.

Trương Vĩ nhìn tấm danh thiếp lóng lánh ánh sáng vàng trong tay, mặt trái có khắc một số điện thoại di động, trực tiếp viết ba chữ to Chu Bách Vạn, trong lòng không khỏi vui một chút, thầm nói:

- Cho dù cái hợp đồng này có thế thành hay không, chỉ cần có một tấm danh thiếp này còn nhiều hơn, đáng giá hơn so một tháng lương căn bản của mình!

Chu Bàn Tử tới cũng nhanh đi cũng nhanh. Sau khi người này đi rồi, Trương Vĩ lại tiếp tục tìm kiếm khách hàng tiềm năng mới trên buổi tiệc. Chỉ có điều vận khí tốt của hắn dường như đã dùng hết rồi, liên tiếp tiếp xúc mấy vị khách, nói gần nói xa đối phương cũng không có ý mua nhà, hai bên cũng chỉ lưu lại danh thiếp lẫn nhau.

Thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã gần mười giờ rồi, buổi tiệc cũng đã gần tàn. Các khách khứa cũng lục tục cáo từ rời đi. Trương Vĩ thấy người đi đã không còn sai biệt bao nhiêu nữa, vốn muốn cùng Mộ Dung Huyên chào hỏi cáo từ ròi khỏi.

Nhưng mà suy tư một chút lại phủ định cái ý nghĩ đó. Trải qua sự tiếp xúc với cô gái này, hắn phát hiện cô nàng là một thiên kim tiểu thư ở mặt ngoài có tri thức hiểu lễ nghĩa, trong thâm tâm lại có chút bốc đồng, vào lúc đối đãi người rất thích một bộ dạng trên cao nhìn xuống.

Mộ Dung Huyên ngoại trừ rất xinh đẹp ra, có thế nói không có bất kỳ chỗ nào khiến cho Trương Vĩ thưởng thức. Mà Trương Vĩ sở dĩ tới tham gia buổi tiệc này, cũng không phải vì giúp cô nàng giải vây, mà là muốn nhân cơ hội giao tiếp với khách hàng lớn.

Trương Vĩ cùng Mộ Dung Huyên có thế nói là có nhu cầu của mình. Bây giờ mục đích của song phương đều đã đạt được, hắn cũng không cần phải tự rước lấy chuyện không vui nói từ biệt với cô gái này, trong lòng thầm nói:

- Cô giới thiệu Chu Bàn Tử cho tôi, tôi đã giúp cô thoát khỏi người đeo đuổi, sau này mọi người thanh toán xong rồi.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)