Nghe lời nói của Trương Vĩ, Mộ Dung Huyên dùng ánh mắt xét lại, dạo qua một vòng quanh người cậu ta. Một đôi mắt đẹp đánh giá Trương Vĩ từ trên xuống dưới hết lần này tới lần khác, cuối cùng ánh mắt như ngừng lại trên mặt cậu ta, phảng phất đối đãi với người xa lạ vậy.
- Trên mặt tôi có thứ gì sao? Cô đang nhìn gì thế?
Trương Vĩ bị Mộ Dung Huyên nhìn vậy có chút sợ hãi, sờ sờ gò má, hỏi.
- Tôi đang tìm mị lực và khí chất mà anh mới vừa nói. Chỉ có điều tôi nhìn một vòng trên người anh, không có phát hiện bất kỳ sự vật gì liên quan với hai từ ngữ này.
Mộ Dung Huyên mím môi môi đỏ mọng, gương mặt nói thật.
- Cô là mang theo đôi mắt có màu sắc nhìn người, cho nên mới không có cách nào thấy được ưu điểm của tôi.
Trương Vĩ nói.
- Vậy ý của anh nói, tôi phải dùng máy chụp hình chiếu anh thành ảnh chụp đen trắng, sau đó lại nhìn anh trong hình đen trắng đó sao?
Mộ Dung Huyên hỏi châm chọc.
- Được, tôi một đại nam nhân cũng không có mặt mũi đấu võ mồm với cô một tiểu nữ nhân. Hay là cô đi chiêu đãi những khách khứa khác đi!
Trương Vĩ phất tay áo, xoay người tựa như đi qua bên cạnh.
- Đợi một chút, tại sao trước mặt nam nhân phải thêm một chữ đại, trước mặt nữ nhân cần phải mang một chữ tiểu? Đàn ông trong nước các anh vẫn còn kỳ thị phụ nữ như vậy sao?
Mộ Dung Huyên nghiêng người lướt ngang, chắn trước mặt Trương Vĩ, chất vấn.
- Tôi không có ý kỳ thị phụ nữ, tôi chỉ là ví dụ mà thôi, cô đến cùng muốn thế nào chứ?
Trương Vĩ vừa giải thích, trong lòng vừa lẩm bẩm:
- Người Hongkong chính là làm kiêu, cả ngày bủn xỉn với trò chơi văn tự, còn luôn cho rằng cao hơn một cái đầu so với người trong nước. Bản thân mình ngay cả tiếng phổ thông cũng nói không xong.
- Lấy làm ví dụ? Vậy tôi nói bản thân mình đại nữ nhân, nói anh tiểu nam nhân được chứ?
Mộ Dung Huyên không chịu buông tha nói.
- Hừ, tôi hiểu rồi!
Trương Vĩ cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại:
- Lâm Hồng Văn cùng Lý Mộng Phi đều bị vố đau rồi, đoán chừng đêm nay cũng sẽ không dây dưa cô nữa. Cô có phải lại thấy tôi người ‘Bạn trai giả” này chướng mắt, muốn đuổi tôi đi, do đó mới xem thường tôi hay không?
- Ý của tôi chính là cảm thấy lời nới mới vừa của anh có chút không ổn, cho nên mới phản bác anh.
Sắc mặt của Mộ Dung Huyên đỏ lên, bị Trương Vĩ vạch trần tiếng lòng, lộ ra một chút thần sắc hoảng hốt.
Mộ Dung Huyên chỉ để Trương Vĩ đảm đương bia đỡ đạn, cũng không muốn thật sự khiến người ta cho rằng mình kết giao với hắn. Cô ta thấy khách quý chung quanh càng ngày càng chú ý Trương Vĩ, cô sợ người khác hỏi quan hệ giữa mình và hắn, đến lúc đó ngược lại thu tràng không xong, cho nên mới có ý cùng hắn tranh cãi, chính là chuẩn bị khiến cho hắn tức giận đi trước.
- Mộ Dung, cô nói ra lời bịa đặt, hai má đỏ giống như trái táo vậy, thật là xinh đẹp!
Trương Vĩ chặc chặc miệng, khẽ cười nói.
- Anh. . . Hừ, tôi đi chiêu đãi khách khứa khác đây, anh cứ tự tiện đi!
Mộ Dung Huyên cũng không nhận ra Trương Vĩ đây là đang khen ngợi bản thân mình, sắc mặt phát lạnh, lắc lắc eo thon, tức giận bước đi.
Trương Vĩ nhìn thấy bóng lưng thướt tha của Mộ Dung Huyên, mông tròn đầy đặn như ẩn như hiện trong lúc bước đi, đáy lòng dấy lên một ngọn lửa. Phải nói Trương Vĩ đối với Mộ Dung Huyên cái loại mỹ nữ vừa xinh đẹp vừa có tướng mạo lý tưởng này không có một chút ý nghĩ gì là chuyện không thế. Chỉ có điều gia thế, địa vị chênh lệch khiến cho trước mặt hai người có một khoảng cách. Mà khoảng cách đó thì Trương Vĩ trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào vượt qua.
Trương Vĩ thu nạp hết những ý nghĩ không thiết thực trong lòng. Hắn lần này tham gia yến hội không phải là chỉ đơn thuần làm bia đỡ đạn cho Mộ Dung Huyên, mà là vì có thế tìm được khách hàng tiềm tàng ở đây mua nhà trong rất nhiều quan khách có tiền nơi đây, chuẩn bị để thúc đẩy hợp đồng kế tiếp.
Trương Vĩ đánh giá khách khứa chung quanh, nhìn một chút muốn tìm một người ra tay. Khách quý nơi đây đều là người có thân phận, Trương Vĩ đi vào nhà hàng còn đặc biệt nhìn xe ở cửa ra vào, trong đó không thiếu các loại xe sang trọng như SUV, Ferrari, Bentley.
Khi đối diện với mấy khách hàng có thân phận này, tuyệt đối không thế giống như cộng đồng bình thường, gặp người liền phát danh thiếp, phát tờ rơi. Như vậy trái lại sẽ hạ thấp thân thế của mình, khiến cho những khách khứa đó xem thường mình, mà là phải có khách hàng nhằm vào tiếp xúc.
- Trương tiên sinh, ngài khỏe không?
Ngay vào lúc Trương Vĩ đánh giá khách khứa chung quanh, tìm cửa đột phá, bên tai đột nhiên vang lên một thanh âm nữ nhân ỏn ẻn, bất thình lình khiến cho Trương Vĩ cả người chấn động lên. Xương cốt trên người cũng nhẹ hết hai lạng.