Trên trán của Lý Mộng Phi không biết từ khi nào hiện đầy mồ hôi. Sắc mặt dưới ánh đèn có vẻ càng thêm tái nhợt, dường như muốn hư thoát vậy. Chuyện mười tuổi còn tè dầm vẫn là chuyện đau đớn ở đáy lòng của hắn. Năm đó bạn bè đồng trang lứa một mực dùng chuyện này cười nhạo hắn, khiến cho trong lòng hắn như có một bóng ma che lấp.
Trương Vĩ đột nhiên nhắc tới chuyện này, giống như là một mũi đao nhọn cắm vào ngực của hắn, đâm vào trên người thì đau đớn, rút ra là chết. Có thế nói khiến cho hắn bồi hồi giữa nỗi đau và cái chết, không biết quần áo trên người đã ướt đẫm từ khi nào rồi.
- Lý Mộng Phi, cậu làm sao vậy? Có phải là trong người không thoải mái hay không?
Lâm Hồng Văn thấy được Lý Mộng Phi ngây ngốc đứng tại chỗ, không hề biết Trương Vĩ đã nói gì với hắn, lại làm hắn kinh ngạc như thế, nên đi ra phía trước hỏi.
- Chuyện không liên quan tới anh, anh tránh ra đi.
Lý Mộng Phi liền đẩy ra Lâm Hồng Văn, không chút nào hiểu ý nói.
- Lý Mộng Phi, chúng ta nên tiếp tục thảo luận vấn đề vừa rồi hay không?
Chân phải của Trương Vĩ tiến lên trước một bước, giống như tạo áp lực vô hình cho đối phương.
- Câm miệng, anh không được nói bậy, căn bản không thế nào, anh tự nói bừa thôi!
Trên mặt của Lý Mộng Phi lộ ra vẻ dữ tợn, đe dọa.
- Tôi nhát gan lắm, cậu đừng làm tôi sợ nha, vạn nhất nói lỡ miệng, cậu đừng trách tôi đấy!
Tương Vĩ thấy Lý Mộng Phi đã bị mình nắm được chân đau, vẫn như cũ một bộ dạng vênh váo hung hăng, trong lòng hắn có chút khó chịu, hừ lạnh một tiếng nói.
- Anh đang uy hiếp tôi hả?
Lý Mộng Phi nắm quả đấm, trên cánh tay nổi gân xanh, hận không thế một quyền đập chết Trương Vĩ.
- Nếu như cậu cho là như vậy, tôi cũng không có biện pháp!
Trương Vĩ làm ra vẻ bộ dạng không sao.
- Xem như anh lợi hại, chúng ta cứ để đó mà xem.
Lý Mộng Phi quả thật sợ hãi Trương Vĩ nói ra chuyện mình tè dầm, quẳng xuống một câu cứng rắn, xoay người muốn rời khỏi.
- Đứng lại, tôi cho cậu đi sao?
Trương Vĩ mắng.
- Anh còn muốn làm gì?
Lý Mộng Phi như bị rắn cắn bảy tấc, dừng bước, xoay người hỏi.
- Lúc cậu đi học, thầy giáo không dạy cậu lễ tiết cơ bản sao? Không biết làm sai chuyện phải nói xin lỗi hả?
Trương Vĩ hỏi.
- Thật xin lỗi!
Lý Mộng Phi quay mặt sang một bên, không hề có thành ý nói.
- Không phải nói xin lỗi với tôi, là nói xin lỗi với hết thảy mọi người nơi đây. Hành vi vừa rồi của cậu nhiễu loạn trật tự của cả buổi tiệc rồi!
Trương Vĩ dùng ngón tay dí dí lên ngực của Lý Mộng Phi, từng chữ từng câu nói:
- Tốt nhất cậu thành khẩn với tôi một chút. Bây giờ cậu không có tư cách nói chuyện điều kiện, tự cao tự đại với tôi, hiểu chưa?
Lý Mộng Phi nhìn ánh mắt u ám của Trương Vĩ, thật đúng là sợ hắn nói ra chuyện xấu mình tè dầm, căn cứ ý nghĩ hảo hán không ăn thua thiệt trước mắt, cúi người hành lễ với mọi người, nói:
- Thật xin lỗi, tôi không nên làm càn trên buổi tiệc như thế. Tôi làm chậm trễ thời gian của mọi người rồi.
Lý Mộng Phi cúi người chào nói xin lỗi với mọi người, khiến cho khách quý tại chỗ đều chậc lưỡi kêu kỳ lạ. Họ không hề biết Trương Vĩ đến cùng nói gì với người này, khiến cho Lý Mộng Phi hắn vốn còn lớn lối vô cùng, lại chủ động lên tiếng nói xin lỗi với mọi người, tựa như một đứa học sinh tiểu học phạm sai lầm vậy.
Mộ Dung Huyên đi xuống nhà bếp một chuyến, hỏi xem thức ăn phía sau chuẩn bị thỏa đáng hay chưa. Không ngờ tới mới từ nhà bếp về tới đại sảnh, liền thấy cảnh tượng Lý Mộng Phi cúi đầu vái mọi người. Cô nàng chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, còn cho rằng mình bị khói dầu của nhà bếp hun đến hoa mắt rồi, lần nữa tập trung nhìn vào phát hiện mình cũng không hề nhìn lầm. Lý Mộng Phi không chỉ vẻn vẹn cúi người chào mọi người, trong miệng còn nói ra một câu thật xin lỗi.
- Tiểu tử này nổi điên gì đây, chẳng lẽ lại đang chơi trò hề gì sao?
Trong lòng của Mộ Dung Huyên lẩm bẩm, nhanh chóng đi tới, thấy Trương Vĩ cũng đứng ở bên cạnh, không khỏi mở miệng hỏi một câu:
- Trương Vĩ, mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, sao anh cùng Lý Mộng Phi lại ở cùng một chỗ vậy?
- Không sao, chẳng qua là hai chúng tôi phát sinh một chút hiểu lầm, hiện tại cũng đã giải quyết rồi!
Trương Vĩ cười ha hả đáp.
- Trương Vĩ, tôi có thế đi rồi chứ?
Lý Mộng Phi thấy Mộ Dung Huyên đi tới, trong lòng càng thêm phát hư rồi. Thậm chí hắn không dám ngẩng đầu nhìn cô nàng một cái, ngược lại gắt gao nhìn chằm chằm Trương Vĩ, trên mặt anh tuấn có vẻ cực kỳ tức giận, đè nén tức giận, hỏi.
- Đi đi!
Trương Vĩ phất tay áo, bình thản nói, phảng phất đang xử lý một chuyện bé nhỏ không đáng kể.
Lý Mộng Phi được Trương Vĩ cho phép, dường như lâm đại xá vậy, ủ rủ âu sầu rời khỏi đại sảnh. Mộ Dung Huyên nhìn như mây mù dày đặc bao phủ, che cái miệng nhỏ nhắn kinh ngạc nói:
- Này. . . Tên tiểu tử này, không sợ trời không sợ đất đấy, sao lại như nghe lời anh như thế?
- Có thế là bị khí chất và mị lực của tôi cảm nhiễm rồi đấy!
Trương Vĩ cười nói.