Phòng Thuật

Chương 60: Tranh phong tương đối (2)

Chương Trước Chương Tiếp

- Cô biết cái gì, đi sang một bên!

Lý Mộng Phi đưa ngón trỏ của tay phải ra, chỉ vào gò má của Lưu Lệ nói.

- Người tuổi trẻ, có gì thì cứ nói, đừng dùng ngón tay chỉ chõ vào người ta.

Trương Vĩ kéo Lưu Lệ sang một bên, sắc mặt không thân thiện nói.

Trong lòng của Trương Vĩ biết rõ Lý Mộng Phi gây chuyện nhất định là bởi vì chuyện Mộ Dung Huyên khiêu vũ cùng mình. Có câu ai đeo chuông vào thì người đó phải cởi, Trương Vĩ tìm kiếm bóng dáng của Mộ Dung Huyên bên trong phòng tiệc, nhưng lại không tìm được.

- Muốn anh hùng cứu mỹ nhân cũng phải có bản lãnh, dám đánh với tôi 1 trận không?

Lý Mộng Phi khiêu khích nói.

Series phim Người trong Giang hồ (Young and Dangerous) phổ biến một thời ở Hồng Kông, có rất nhiều thanh niên Hồng Kông đều bị ảnh hưởng. Ngôn ngữ hành động và cử chỉ của Lý Mộng Phi cũng có mấy phần cố ý bắt chước theo tình tiết trong phim ảnh này.

Chờ giây lát, nhìn thấy Trương Vĩ không nói gì, Lý Mộng Phi càng thêm phách lối hỏi:

- Sao hả, không dám đánh với tôi một trận, sợ tôi à?

- Tôi không dám đánh với cậu.

Trương Vĩ dùng một loại giọng điệu thoải mái trả lời.

- Rubbish.

Lý Mộng Phi nghiêng hai má ngoác mặt đi một cái, dùng tiếng Anh nói một câu “Đồ bỏ đi’, giơ ngón tay giữa chỉ về phía Trương Vĩ.

- Tôi sợ đánh khóc cậu rồi, cậu quay về mách lại với thầy giáo của cậu.

Trương Vĩ ngay sau đó đẩy tay phải của Lý Mộng Phi ra, cười lạnh nói.

- Hừ, anh nói bậy bạ gì đó!

Lý Mộng Phi đích xác vẫn còn là một học sinh cấp 3, rất không muốn người ta nhắc tới chuyện hắn vẫn còn là học sinh. Nhưng mà Trương Vĩ lại thoáng cái điểm trúng điểm yếu này.

- Nói bậy hả?

Trương Vĩ cười nhạo hỏi:

- Nhìn tuổi tác của cậu vẫn còn đang học trung học phải không? Thành tích thế nào?

- Trương Vĩ, anh ít nói những lời vô dụng đi, có bản lãnh cùng tôi đường đường chính chính đấu một trận.

Vừa nhắc tới thành tích học tập, khí thế của Lý Mộng Phi lập tức yếu xuống, dường như chân tướng của mình đúng là một đứa bé chưa lớn vậy.

- Muốn đánh với tôi cũng được, nhưng mà chờ cậu tới ngày không được “Chưa thành nhân bảo vệ pháp” bảo vệ (luật bảo vệ người chưa đến tuổi trưởng thành), tôi nhất định thỏa mãn nguyện vọng của cậu!

- Ha ha ha! Chưa thành nhân bảo vệ pháp, dữ tợn cả nửa ngày thì ra chính là một cậu nhóc còn chưa ráo máu đầu mà thôi, đùa chết tôi rồi.

Lưu Lệ thổi phù một tiếng bật cười.

Khách quý chung quanh đều chú ý tới động thái của hai người, nghe được lời nói của Trương Vĩ đều nở nụ cười. Trương Vĩ có thế thản nhiên không đổi sắc hóa giải hết nguy hiểm, mọi người cũng có đánh giá cao hơn một chút với hắn. Đối với Lý Mộng Phi rất nhiều người đều biết, đây là một tiểu bá vương không biết cố kỵ là gì, chính là kẻ không sợ trời không sợ đất, rất nhiều người đều đã mất mặt mũi trên tay hắn.

Trương Vĩ vừa mới nói ra câu nói đó, hoàn toàn đánh tan khí thế của Lý Mộng Phi, khiến trên mặt tên này lộ ra một chút xấu hổ. Tuổi tác này của hắn chính là thời kỳ khát vọng được người khác thừa nhận, được người khác coi trọng, ghét nhất bị người khác xem hắn là đứa bé. Còn Trương Vĩ lại vừa khéo đã công đánh trúng điểm này của hắn.

- Chuyện mà cậu sợ bị người khác biết nhất là gì?

Trương Vĩ nhìn chằm chằm vào mắt của Lý Mộng Phi, bất thình lình cất tiếng hỏi.

- Lý Mộng Phi tôi không sợ trời không sợ đất, không có bất kỳ sự việc nào không dám để người biết!

Lý Mộng Phi nắm tay phải, đập vào lồng ngực của mình, dường như muốn lần nữa tìm về sự tự tin của mình.

Biểu tình cùng bộ dạng tự tin này đối với người khác đương nhiên là không hề sơ hở, nhưng lại không chạy khỏi Độc Tâm Thuật của Trương Vĩ. Ánh mắt của Trương Vĩ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lý Mộng Phi, đồng tử trong mắt co rụt lại, tinh quang trong mắt nhoáng lên một cái, nhìn thấy đôi mắt của Lý Mộng Phi xuất hiện một hàng chữ màu vàng, phía trên viết:

“Tôi sợ nhất bị người khác biết được chuyện mười tuổi còn đái dầm! Thậm chí ngủ cũng không dám nói mớ!”

Mỗi người đều có nhược điểm của mình, chỉ có điều có một số biểu hiện ra bề ngoài, có một số cất sâu trong nội tâm. Mà nhược điểm càng ẩn sâu, lại càng sợ hãi bị người khác biết. Còn Độc Tâm Thuật của Trương Vĩ vừa khéo có thế phát hiện được điểm này.

- Mộ Dung nói cho tôi biết, cậu là em họ của cô ấy đúng không?

Trương Vĩ hỏi.

- Chớ giả bộ làm bộ dạng rất quen biết cùng chị họ của tôi. Người biết được tôi là em họ của chị ấy không phải số ít!

Lý Mộng Phi hừ lạnh một tiếng, trả lời.

- Vậy sao?

Trương Vĩ tiến tới bên tai của Lý Mộng Phi, nhẹ nhàng nói:

- Người biết cậu mười tuổi còn đái dầm có nhiều hay không vậy?

- Anh nói bậy! Tôi không có. . .!

Lý Mộng Phi nghe được lời nói của Trương Vĩ, liền như con mèo bị giẫm phải đuôi vậy, lập tức nhảy dựng lên, mặt hốt hoảng nhìn Trương Vĩ.

Cử chỉ kích động của Lý Mộng Phi khiến mọi người chung quanh đều hoảng sợ, cũng không biết Trương Vĩ nói gì với cậu ta lại làm cho người này trở nên kích động như thế, không hẹn mà cùng lẩm bẩm.

- Cậu không có gì chứ hả! Vậy cứ lớn tiếng nói ra, để cho mọi người đều nghe một chút!

Trương Vĩ giang tay ra về phía mọi người, cười lạnh nói.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)