Rất nhiều nam khách quý nhìn thấy Trương Vĩ có thế mời Mộ Dung Huyên khiêu vũ, trong lòng hâm mộ rất nhiều, lại xuất hiện thêm một phần mừng rỡ. Bọn họ cảm thấy điều kiện của mình không thế kém hơn so với Trương Vĩ, chỉ cần có cơ hội cũng nhất định có thế mời Mộ Dung Huyên khiêu vũ, nhưng mà kết quả là một lần nữa vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn họ.
Kế sau Trương Vĩ mời được Mộ Dung Huyên khiêu vũ, Lý Mộng Phi, Lâm Hồng Văn cùng với ba bốn người thanh niên ưu tú đều liên tiếp mời Mộ Dung Huyên , nhưng không ngoại lệ đều bị cô nàng cự tuyệt, trong lúc nhất thời khiến cho tất cả nam khách quý đều dừng bước, trong lòng cùng có một nghi vấn chung:
“Đây là tình huống quái quỷ gì?”
Khách quý ở đây hiện giờ mới hiểu được, Trương Vĩ có thế thành công mời Mộ Dung Huyên khiêu vũ, dường như cũng không phải là một loại tình cờ, càng không phải là Mộ Dung Huyên yêu cầu thấp, mà là hai người sớm đã có cùng nhận thức. Điều này không khỏi làm khách quý ở đây lần nữa sinh ra hứng thú đối với thân phận của Trương Vĩ.
Nhóm nam khách quý muốn tìm Trương Vĩ vì muốn nhìn một chút xem người này rốt cuộc là thần thánh phương nào. Còn nhóm nữ khách quý tìm Trương Vĩ, hoàn toàn là xuất phát từ sự tò mò trong lòng. Tóm lại Trương Vĩ một lần nữa đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
Sau khi người dò xét xong một vòng mọi người trước mặt, cuối cùng phát hiện Trương Vĩ trong một góc không nổi bật gì. Còn Trương Vĩ thì đang nói chuyện phiếm cùng một phục vụ viên chân dài, mông tròn. Hai người trò chuyện vô cùng đầu nhập, không bị ánh mắt của những người khác ảnh hưởng.
Trương Vĩ cùng Lưu Lệ nói chuyện phiếm đôi câu, phát hiện hai người không chỉ đều là người Ký Cháu, còn trùng hợp nữa là ở chung trong một thành phố, dĩ nhiên câu chuyện vì thế còn nhiều hơn. Hơn nữa hai người đều đã rất lâu chưa trở về nhà rồi, sau khi nói đến chuyện quê nhà thì càng thêm vài phần nhớ nhung.
Muốn nói người nào ghen ghét Trương Vĩ nhất trong buổi tiệc này, nhất định là hai người Lý Mộng Phi cùng Lâm Hồng Văn. Hai người này đều hết sức ưu tú, tự cho rằng mình là người rất cao sang. Hơn nữa họ đều tự nhận có điều kiện tốt hơn nhiều nếu so với Trương Vĩ, cảm thấy Mộ Dung Huyên phải chấp nhận lời mời khiêu vũ của mình mới đúng. Loại tràn đầy mong đợi cùng tương phản do sự thật tạo thành khiến cho hai người bọn họ rất khó chấp nhận hiện thực này.
Lâm Hồng Văn vẫn còn khá hơn một chút, liên tiếp nhận lấy hai lần thua thiệt trước Trương Vĩ , lần này ngược lại cũng tăng cường một chút đề kháng đối với áp lực. Lý Mộng Phi thì chịu không được sự buồn phiền này. Nhưng mà hắn lại không dám tìm Mộ Dung Huyên để hỏi cho rõ ràng, chỉ có thế đánh chủ ý vào trên người Trương Vĩ.
Sau khi Lý Mộng Phi tìm được bóng dáng của Trương Vĩ, đặt cái ly đế cao trong tay xuống, đi tới bên người Trương Vĩ, nhìn thấy hắn đang nói chuyện cùng một người đẹp chân dài, trên gương mặt trắng càng âm trầm thêm mấy phần. Lý Mộng Phi đưa tay phải tới trước mặt Trương Vĩ, ngón cái cùng ngón giữa chợt búng “bốc!” một cái, , gật gù đắc ý hỏi:
- Ha, nhóc con cậu tên gọi là gì?
Loại vẻ mặt và giọng điệu tràn đầy khiêu khích này, vô luận là người nào đều tức giận, huống chi còn là biểu hiện từ một tên tiểu thanh niên mười bảy mười tám tuổi . Nhưng mà Trương Vĩ làm môi giới bất động sản, cái nghề này gặp qua nhiều người, trải qua nhiều chuyện rồi, cũng không dễ dàng tức giận, cố sức dùng thanh âm hết sức bình thản chào hỏi:
- Cậu khỏi chứ, tôi tên là Trương Vĩ.
- Tôi không khỏe!
Lý Mộng Phi ngẹo đầu, giống tiểu đệ đệ trên ti vi vậy, dùng giọng điệu xấu xa nói.
Loại thái độ cố ý gây chuyện này của Lý Mộng Phi lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người trên buổi tiệc. Loại chuyện linh tinh tranh giành người yêu giữa đám vị thành niên, ở xã hội thượng lưu cũng lưu hành quá nhiều rồi. Có thế nói là thứ mà giới rảnh rỗi cùng đám phu nhân thích nhất. Họ đều mở ra cặp mắt to sáng như tuyết nhìn chằm chằm vào hai người Trương Vĩ cùng Lý Mộng Phi.
- Ngài tìm tôi có chuyện gì không?
Nụ cười trên mặt của Trương Vĩ chợt giãn ra, sắc mặt trầm xuống, hỏi.
- Tay tôi ngứa ngáy muốn đánh anh, có tính là chuyện hay không?
Lý Mộng Phi đang ở tuổi quá độ từ thời kỳ phản nghịch (thời kỳ nổi loạn) sang thời kỳ thành niên , vừa mới bước chân vào xã hội, đối với một số chuyện có cái hiểu cái không, lại luôn cho là mình rất ”Được”, muốn chèn ép chơi trội hơn người khác một cái đầu.
- Trương Vĩ, lúc này cũng phải để cho ngươi nếm thử tên nhóc này khó dây dưa như thế nào.
Lâm Hồng Văn lộ ra một bộ dạng xem kịch vui.
Trước đó, thái độ của Lý Mộng Phi đối với Lâm Hồng Văn cũng rất lớn lối. Lâm Hồng Văn sở dĩ không chấp nhặt cùng hắn, chính là sợ tiểu tử con nghé mới sinh này không sợ cọp, đùa bỡn ngang hàng với mình. Lý Mộng Phi trẻ tuổi có thế không cần biết cái nhìn của người khác, hắn lại không thế không để ý hình tượng tranh cãi ầm ĩ với đối phương.
Dùng cách nói phổ thông một chút, người tuổi trẻ phạm sai lầm là bình thường, là có thế lý giải, là biểu hiện của huyết khí phương cương. Nhưng một người trưởng thành lại làm ra cử động như vậy sẽ bị người coi thường, bị người ta nói thành kẻ không có giáo dưỡng, bị người ta ngầm chỉa mũi dùi sau lưng.
- Vị tiên sinh này không biết ngài có gì hiểu lầm hay không nha?
Lưu Lệ nhìn thấy bộ dạng cùng khí thế hung hăng của Lý Mộng Phi, lên tiếng khuyên giải.