Mộ Dung Huyên cảnh cáo.
- Cô yên tâm đi! Nói ra chuyện này đối với tôi cũng không có chỗ tốt gì, lại tự đi rước một phen ghi hận từ người khác.
Trương Vĩ không xem chuyện này là quan trọng.
- Tôi xem tiểu suất ca đó có ý tứ với cô, sao cô không tìm hắn hỗ trợ chứ?
Trương Vĩ hỏi.
- Trương Vĩ, anh đừng miệng chó không thế khạc ra ngà voi nha. Tôi cùng với tên nhóc đó càng không thế có chuyện gì.
Mộ Dung Huyên dùng giọng mắng khá thanh tao.
- Cái này mà có gì không thế chứ? Hồng Kông của các cô không phải là lưu hành nhất chuyện tình chị em yêu nhau sao?
Trương Vĩ cười hỏi.
- Phì, cái đứa nhóc đó là em họ của tôi, là con của dì em mẹ tôi. Anh cảm thấy có khả năng sao?
Tay trái của Mộ Dung Huyên bấm véo tay phải của Trương Vĩ một cái, tức giận nói.
- Chà chà, vận hoa đào của cô quả thật đúng là đủ nát đấy, chả trách phải từ Hồng Kông ngàn dặm dài đăng đẳng đi tới thủ đô này. Tôi xem cô đây không phải là có ý tới đây làm ăn, mà là tới đây chạy nạn đấy!
Trương Vĩ cảm khái nói.
- Tôi tới làm gì, không cần anh để ý tới, làm xong cho tốt chức vụ của mình là được rồi.
Mộ Dung Huyên hừ lạnh một tiếng, dùng một loại thái độ của kẻ ở trên cao nhìn xuống nói.
Sự trao đổi của Mộ Dung Huyên cùng Trương Vĩ kết thúc trong sự không vui. Trương Vĩ cũng không bắt có hứng thú tiếp tục bắt chuyện với đối phương để tự rước lấy chuyện không vui. Con người hắn vô cùng lý tính. Hắn hiểu được giai nhân trong lòng tuy đẹp, nhưng lại không có chút quan hệ nào cùng hắn. Thay vì phí tâm sức với giấc mộng đẹp làm cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, chi bằng lau đi nước bọt nơi khóe miệng, đi làm quen thêm mấy khách hàng mua nhà tiềm tàng ở đây.
Vũ khúc đã xong, Mộ Dung Huyên cùng Trương Vĩ hai người gật đầu ra hiệu, đi ra sân nhảy từ hai phương hướng bất đồng. Điều này làm cho khách quý một mực chú ý tình huống nơi đây có chút thất vọng. Bọn họ nghĩ rằng Mộ Dung Huyên sẽ giới thiệu một chút về Trương Vĩ, dẫn Trương Vĩ giới thiệu cho rất nhiều khách quý, như vậy bọn họ cũng có thế biết rõ thân phận của người này. Nhưng mà không ngờ là hai người lại không trao đổi nhiều hơn nữa.
Sau khi khiêu vũ xong một khúc nhạc cùng Mộ Dung Huyên, Trương Vĩ rời khỏi trung tâm của đại sảnh, đi tới một góc vắng vẻ. Hai con mắt nhìn đánh giá khách quý chung quanh, suy tư về chuyện làm thế nào tìm khách hàng tiềm năng.
- Trương tiên sinh, ngài muốn uống rượu không?
Đang lúc Trương Vĩ thất thần, bên tai đột nhiên vang lên thanh âm của một cô gái. Trương Vĩ quay đầu nhìn sang, lại thấy Lưu Lệ đang bê một mâm rượu, đứng ở bên cạnh mình hỏi.
-cảm ơn nhiều.
Trương Vĩ lấy một ly rượu, gật đầu chào nói.
- Không cần khách khí, chuyện sáng hôm nay thật xin lỗi nha! Tôi còn tưởng rằng bà chủ muốn đuổi tôi chứ, cho nên mới trừng mắt nhìn ngài một cái. Tôi không có ý tứ gì khác, anh cũng không nên giận tôi.
Lưu Lệ thè lưỡi, lộ ra một chút xấu hổ.
Đối với quan hệ giữa Trương Vĩ cùng Mộ Dung Huyên, Lưu Lệ từ tận đáy lòng cũng có đoán qua một chút. Với kinh nghiệm của cô, có thế nhìn ra Trương Vĩ có thế là bạn trai của Mộ Dung Huyên, nhưng sự quan hệ giữa hai người lại không thân mật như vậy, thậm chí cô luôn cảm thấy có chút cổ quái. Nhưng cho dù hai người rốt cuộc là quan hệ gì, Trương Vĩ cũng không phải là người mà cô có thế đắc tội.
- Yên tâm đi! Con người của tôi đối với người đẹp luôn luôn là rất khoan dung đấy, ha ha.
Trương Vĩ nói đùa.
Trương Vĩ bên này có người đẹp phục vụ viên nói chuyện phiếm, Mộ Dung Huyên với tư cách là nhân vật chính của buổi tiệc dĩ nhiên sẽ không nhàn rỗi. Sau khi cô và Trương Vĩ khiêu vũ xong, rất nhiều người lại bắt đầu như hổ rình mồi. Bọn họ nhận thấy ngay cả Trương Vĩ không xuất chúng như mọi người mà vẫn có thế giành được cơ hội trước, bọn họ đương nhiên có thế mã đáo thành công.
Mà người ra tay trước hết đúng là Lý Mộng Phi sớm đã nổi trận lôi đình, chỉ thấy hắn đi tới trước mặt Mộ Dung Huyên, thân mình nghiêng về trước, hông hơi cong, tay trái ôm ngực, tay phải làm một tư thế xin mời, động tác tiêu sái đẹp trai. Động tác có thế nói là chuyên nghiệp hơn nhiều so với động tác của Trương Vĩ, khiến cho một số nữ khách quý chung quanh reo hò lên.
- Tiểu suất ca đó quả thật là đẹp trai.
- Đúng nha, còn đẹp trai hơn cả Brad Pitt của Hollywood nữa!
- Nếu cậu ấy có thế mời tôi nhảy một điệu vũ, tôi tối hôm nay coi như là không uổng phí đã đến đây.
Nghe được tiếng tán thưởng của mọi người, trong lòng của Lý Mộng Phi sung sướng em đẹp vô cùng, hơn nữa còn cho rằng mình cùng Mộ Dung Huyên là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ. Nhưng mà đã qua hồi lâu cũng không có phản ứng, hắn thẳng người lên, ngẩng đầu, lại phát hiện Mộ Dung Huyên sớm đã đi lướt qua người của hắn, mỉm cười bắt chuyện với một nữ khách quý bên cạnh.
- Đây là tình huống quỷ quái gì vậy?
Trong lòng của Lý Mộng Phi rống giận lên một tiếng, cảm thấy uất ức vạn phần.