Phòng Thuật

Chương 57: Cùng khiêu vũ (1)

Chương Trước Chương Tiếp

- Mộ Dung tiểu thư, không biết có thế mời cô cùng khiêu vũ một bài hay không?

Trương Vĩ đi tới trước mặt Mộ Dung Huyên trước mắt bao người, mang vẻ mỉm cười trên mặt, đưa tay làm một tư thế mời đối phương khiêu vũ, dẫn tới một trận hít hà suýt xoa của mọi người.

- Người trẻ tuổi này là ai vậy? Vì sao cho tới bây giờ chưa từng thấy qua! Lại dám là người đầu tiên mời Mộ Dung tiểu thư khiêu vũ?

- Mộ Dung tiểu thư là nữ nhân vật chính của hôm nay, muốn mời cô ấy khiêu vũ có biết bao nhiêu người. Người này khẳng định sẽ bị cự tuyệt!

- Ta xem tên tiểu tử này lạ mắt, không giống như là người trong bọn chúng ta, nhất định là nhìn thấy Mộ Dung tiểu thư đẹp, cho nên chủ động mời Mộ Dung tiểu thư khiêu vũ.

Khách quý chung quanh đều lộ ra một bộ dạng xem kịch vui, bọn họ cho rằng Trương Vĩ chỉ là một người chưa quen thuộc trong giới của họ, lại dám mạo mạo thất thất mời Mộ Dung Huyên khiêu vũ. Mộ Dung Huyên là nữ nhân vật chính của ngày hôm nay, nam khách quý nào ở đây có thế khiêu vũ một khúc cùng cô ấy cũng là một loại vinh dự lớn lao. Một đám nam khách quý đều nhìn chằm chằm vào ở chung quanh đấy chứ? Lại há có thế để cho một người như Trương Vĩ với địa vị, dung mạo, tài văn chương đều không xuất chúng tranh giành được cú đầu hay sao?

Mọi người ở đây chờ xem một màn kịch vui khi Trương Vĩ bị cự tuyệt, nhưng lại thấy được một điều không thế tưởng được, đó là Mộ Dung Huyên treo nụ cười điềm đạm trên mặt, nhìn chằm chằm vào mặt của Trương Vĩ nói:

- Dạ được, Trương tiên sinh.

Mộ Dung Huyên đặt tay trái của mình vào trên tay phải của Trương Vĩ. Hai người cùng dắt tay ra sàn nhảy. Trong vũ khúc êm tai mà tiết tấu lại dồi dào, ánh đèn màu sắc rực rỡ lập lòe, Trương Vĩ ôm Mộ Dung Huyên dập dìu trong vũ điệu.

Trên mặt của Mộ Dung Huyên mang nụ cười điềm đạm, lộ ra hàm răng trắng nõn bóng loáng. Trên gò má bên trái có một lúm đồng tiền nho nhỏ khiến cho nàng lại càng tăng thêm một phần đơn thuần ngây thơ, thật sự rất xinh đẹp, rất hấp dẫn!

Khách quý chung quanh đều đưa ánh mắt nhìn phía Trương Vĩ. Đối với người trẻ tuổi chưa từng gặp qua này, rất nhiều người bắt đầu xì xào bàn tán, hỏi lẫn nhau về thân phận của hắn, nhưng lại phát hiện căn bản không có người nào biết. Mà Trương Vĩ từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, cũng không bởi vì bị chú ý quá mà cảm thấy bất an.

Lý Mộng Phi bưng một ly rượu đỏ, ngẩn ngơ nhìn về phía sân nhảy. Hắn quả thực không tin vào con mắt của mình, hắn vừa rồi đang chuẩn bị mời Mộ Dung Huyên khiêu vũ, không ngờ lại bị Trương Vĩ giành trước một bước, vốn nghĩ Mộ Dung Huyên sẽ cự tuyệt đối phương, để rồi lại thấy hai người nhẹ nhàng khiêu vũ với nhau.

- Tiểu tử này là thần thánh phương nào? Nhìn hắn toàn thân mặc trang phục của học trò nghèo, khuôn mặt lại xa lạ như vậy, sao mình lại không có một chút ấn tượng nào vậy chứ?

Lý Mộng Phi đánh giá bóng dáng của Trương Vĩ, phát hiện trong đầu không có một chút đầu mối nào về người này.

Lâm Hồng Văn cũng gương mặt xanh mét, giống như một con gà trống đấu thất bại vậy. Mộ Dung Huyên lại chọn Trương Vĩ mà không phải lựa chọn hắn. Điều này làm cho hắn vô luận như thế nào cũng nghĩ không rõ lắm, thậm chí đáy lòng sinh ra một chút dao động, thầm nói:

- Chẳng lẽ mình thật sự kém hơn so với tên Trương Vĩ đó? Điều này sao có thế?

Khiêu vũ cùng Trương Vĩ, động tác của Mộ Dung Huyên có chút khô cứng câu nệ. Cô chưa từng chung đụng người đàn ông xa lạ nào với khoảng cách gần như vậy. Chỉ một điểm này, cô đã cảm thấy gò bó không được tự nhiên.

Nhưng vì mê hoặc Lâm Hồng Văn cùng nhiều ánh mắt chung quanh, nàng lại không thế không nỗ lực giữ vững nụ cười cùng sự ưu nhã, còn sâu trong nội tâm, nàng lại không ngừng kêu khổ.

- Mộ Dung, anh chàng đẹp trai mặc đồ thường màu trắng như vậy là ai thế?

Trương Vĩ dán sát ở bên tai của Mộ Dung Huyên, hỏi.

- Mộ Dung? Anh đang xưng hô với tôi đó sao?

Mộ Dung Huyên cảm nhận được hơi nóng phun ra lúc Trương Vĩ nói chuyện, giật nảy mình một cái, cả người chấn động lên.

- Gọi cô là Mộ Dung tiểu thư quá khách khí rồi, gọi cô Huyên Huyên tôi lại không nói ra miệng được. Còn cách xưng hô này Mộ Dung không mặn cũng không nhạt, tôi cảm thấy thật thích hợp.

Trương Vĩ đáp.

- Tùy anh vậy!

Mộ Dung Huyên ngẫm nghĩ rồi gật đầu đáp. Nếu Trương Vĩ thật sự xưng hô mình là “Huyên Huyên ” nàng cũng cảm thấy có chút buồn nôn.

- Cô vẫn chưa nói cho tôi biết, tiểu suất ca kia là ai?

Trương Vĩ hỏi.

- Anh thật sự cho rằng tôi là bạn gái của anh hả? Anh tự quản mình cho tốt là được rồi, ít hỏi thăm chuyện của tôi đi!

Tuy Trương Vĩ không chỉ ra người nọ là ai, nhưng căn cứ lời miêu tả của Trương Vĩ, Mộ Dung Huyên không nhìn cũng biết người đó là Lý Mộng Phi.

- Cô nghĩ rằng tôi muốn hỏi ư? Từ khi tôi bắt đầu khiêu vũ với cô, tiểu tử đó dùng ánh mắt màu lục như một con sói nhìn tôi chằm chằm, hận không thế nghiền tôi ra thành tám khối đấy sao?

Trương Vĩ tức giận dùng miệng ra hiệu, ý của hắn là muốn Mộ Dung Huyên nhìn về phía Lý Mộng Phi.

Nghe lời nói của Trương Vĩ, Mộ Dung Huyên liếc một cái, quả nhiên thấy hai mắt của Lý Mộng Phi sáng quắc nhìn chằm chằm hai người, còn hướng về phía mình dứ dứ nấm đấm, bĩu môi một cái nói:

- Anh đừng quản cậu ấy, chỉ là một đứa nhóc, không dám làm gì anh đâu!

- Còn nữa, không cho anh nói với bất kỳ người nào tôi là bạn gái của anh, nhất là khách quý ở nơi đây.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)