Phòng Thuật

Chương 54: Chu bàn tử (2)

Chương Trước Chương Tiếp

- Chu tiên sinh đường xa mà đến, thật là vẻ vang cho quán nhỏ này quá!

Mộ Dung Huyên tươi cười chào đón, bắt tay cùng người đàn ông chững chạc .

- Mộ Dung muội tử, không cần khách khí như thế, gọi anh là Chu Bàn Tử là được rồi.

Người đàn ông chững chạc phất tay áo, bộ dáng ra vẻ không có gì.

- Bản thân ngài là Đại lão bản (ông chủ lớn) có giá trị mấy mươi ức, em không dám xưng hô với ngài như vậy.

Mộ Dung Huyên cười nói.

- Vậy cô gọi tôi là Bàn ca (anh Mập) được chứ! Cái này nó vừa có hình tượng lại vừa dễ nhớ, đúng không?

Chu Bàn Tử nhìn có vẻ tùy tiện đấy, nhưng mà mới chỉ nói mấy câu đã kéo mới quan hệ với Mộ Dung Huyên lại rất gần, hiển nhiên cũng là một người tinh khôn.

Ngay vào lúc Mộ Dung Huyên nói chuyện với Chu Bàn Tử, Trương Vĩ cũng đã tới cửa Tĩnh Huyên Trai. Hắn nhìn bốn người ở cửa tiệm, rrồi đi tới chào hỏi cùng Mộ Dung Huyên:

- Huyên Huyên, anh không đến muộn chứ?

- Không phải nói anh đến sớm một chút sao? Vì sao bây giờ mới đến chứ?

Nghe Trương Vĩ xưng hô mình là Huyên Huyên, Mộ Dung Huyên sửng sốt một chút, nhưng lập tức cũng bình thường trở lại. Đến cả Lâm Hồng Văn cũng gọi mình Huyên Huyên, nếu Trương Vĩ còn gọi mình là Mộ Dung tiểu thư, chẳng phải là có vẻ rất giả tạohay sao, cho nên nàng nói:

- Trương Vĩ, em giới thiệu với anh một chút, vị này chính là Chu tiên sinh đền từ Tấn Cháu, bây giờ chuẩn bị đến kinh thành đầu tư.

Mộ Dung Huyên giới thiệu rất có thâm ý.

- Chu tiên sinh ngài khỏe chứ, tôi tên là Trương Vĩ.

Trương Vĩ nhiệt tình chào hỏi.

Đối với ám hiệu của Mộ Dung Huyên, Trương Vĩ đương nhiên sẽ không thế không biết rõ. Nếu là người ở nơi khác vừa tới kinh thành, đương nhiên không thế nào có bất động sản ở kinh thành, như vậy đây cũng coi như là một vị khách hàng tiềm năng của Trương Vĩ.

- Trương huynh đệ anh khỏe chứ. Anh là bạn bè của Mộ Dung muội tử, không chê cứ gọi tôi một tiếng anh Mập là được rồi.

Chu Bàn Tử không hề làm giá nói.

- Được, vậy tôi liền xưng hô ngài là Bàn ca vậy!

Trương Vĩ cũng thích giao thiệp cùng loại người quen nhau từ trước này, nên cười đáp.

- Bàn ca, yến hội sắp bắt đầu rồi, ngài đi vào trước đi!

Mộ Dung Huyên làm một động tác ra dấu tay mời vào.

- Được, Mộ Dung muội tử cứ lo công việc đi. Anh đi vào trong trước nghỉ một lát.

Chu Bàn Tử cười cười, dẫn theo cô gái xinh đẹp bên cạnh đi lên bậc thang.

Chu Bàn Tử một mực không giới thiệu cô gái bên cạnh, hiển nhiên không phải là vợ hoặc bạn gái của hắn. Trương Vĩ cùng Mộ Dung Huyên cũng rất thức thời không hỏi, nhưng mà căn cứ sự phán đoán của Trương Vĩ, tám chín phần mười đây là loại động vật “Tiểu mật” (vợ bé) trong truyền thuyết rồi.

- Trương Vĩ, anh buổi trưa làm loại chuyện đó, buổi tối vẫn còn có ý tứ đến đây sao?

Chu Bàn Tử vừa mới xoay người bước lên bậc thang, chợt nghe thanh âm của Lâm Hồng Văn chất vấn Trương Vĩ.

- Tôi làm chuyện gì, làm sao lại không thế đến đây chứ?

Trương Vĩ cười hỏi.

- Hồng Văn, hôm nay là ngày khai trương nhà hàng, anh đừng có làm náo loạn nghe.

Mộ Dung Huyên nhíu mày, cảnh cáo.

- Huyên Huyên, anh là đang bất bình vì em đó nha! Trương Vĩ tiểu tử này không thế tin được, anh ta. . .

Lâm Hồng Văn ra vẻ chính khí đầy mình nói.

- Lâm Hồng Văn, chuyện giữa tôi cùng Mộ Dung Huyên không cần anh nhúng tay vào, hiểu chưa?

Trương Vĩ nghe Lâm Hồng Văn chỉ trích bản thân mình thẳng ngay mặt, sắc mặt lập tức trầm xuống, đoạt lấy bó hồng trong tay của người này, hai tay đưa cho Mộ Dung Huyên, nói:

- Huyên Huyên, bó hoa tươi này tặng cho em!

- Trương Vĩ,cảm ơn anh.

Mộ Dung Huyên cười khẽ một tiếng, đáp.

- Trương Vĩ, anh đang làm gì vậy chứ? Đây là hoa hồng tôi mua!

Lâm Hồng Văn thấy một màn như vậy, ngẩn ra, ngạc nhiên nói:

- Huyên Huyên, bó hoa hồng này là anh cố ý mua tặng em.

- Lâm tiên sinh, hoa là ai mua cũng không quan trọng, quan trọng là người nào tặng đúng không?

Trương Vĩ lạnh lùng hỏi:

- Có tôi đứng ở chỗ này trứ, anh có tư cách tặng hoa cho Mộ Dung Huyên sao?

- Trương Vĩ, anh hiếp người quá đáng, tức chết tôi rồi.

Lâm Hồng Văn luôn luôn ra vẻ tư văn, nho nhã, nhưng bị cử động vừa rồi của Trương Vĩ khiến cho tức giận phải dậm chân.

- Cuộc tình tay ba trong truyền thuyết, có ý tứ!

Chu Bàn Tử thấy được tình cảnh này trong mắt, trên khuôn mặt mập mạp hiện lên vẻ tươi cười, nói.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)