Phòng Thuật

Chương 53: Chu bàn tử (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Bây giờ đã bảy giờ tối rồi, bầu trời mờ mịt một màu. Trương Vĩ cảm thấy hơi đói bụng, đang chuẩn bị ra ngoài tìm một ít thức ăn, điện thoại di động trên bàn lại vang lên.

- Reng reng reng. . .

Trương Vĩ cầm điện thoại di động lên xem, thấy phía trên hiện ra số điện thoại của Mộ Dung Huyên, hắn hồ nghi chỉ chốc lát, trong đầu nghĩ:

- Cô gái này vừa rồi không tiếp điện thoại của mình, giờ đây vì sao lại gọi ngược lại mình rồi?

- A lô!

Trương Vĩ theo nghề môi giới bất động sản này, sớm đã thành thói quen bị khách hàng cúp điện thoại. Mặc dù không biết Mộ Dung Huyên lúc này vì sao gọi lại, nhưng hắn vẫn nghe, đáp.

- Trương Vĩ đã bảy giờ rồi, vì sao anh chưa qua đây vậy?

Trương Vĩ mới vừa tiếp cuộc gọi, Mộ Dung Huyên đã nói vỗ mặt .

- Mộ Dung tiểu thư, cô ngay cả điện thoại của tôi cũng không chịu nhận, tôi chạy tới tự rước lấy chuyện không vui sao?

Trương Vĩ hỏi.

- Ai ôi!!! Chiều hôm nay tôi bận rộn sắp chết đi được, làm gì còn nghe điện thoại nha! Lát nữa tôi sẽ giới thiệu hai vị bằng hữu cho anh biết. Anh nhanh chóng đến đây đi!

Mộ Dung Huyên thúc giục trong điện thoại.

- Đợi một chút. . . Vì sao tôi cảm giác cô tự dưng lại nhiệt tình với tôi như vậy?

Trương Vĩ nhíu mày, suy nghĩ một chút, hỏi:

- Có phải là Lâm Hồng Văn lại tới nữa hay không?

Tiếng nói của Trương Vĩ vừa dứt, trong điện thoại không còn tiếng nói nữa. Mộ Dung Huyên bị Trương Vĩ dùng một lời vạch trần hết nguyên nhân, hiển nhiên có chút bối rối, Trương Vĩ cười nói:

- Xem ra là tôi đoán đúng rồi!

- Lâm Hồng Văn tới hay không không có quan hệ, tôi vốn muốn giới thiệu mấy người bạn cho anh biết. Bọn họ đều muốn mua nhà cửa ở kinh thành , anh tới đây một chút đi?

Mộ Dung Huyên vội vàng nói.

- Chuyện này là thật ư?

Trương Vĩ hỏi.

- Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không lừa gạt anh.

Mộ Dung Huyên bảo đảm.

Trương Vĩ trầm tư một lát, cuối cùng vẫn đáp ứng Mộ Dung Huyên. Tuy rằng hắn biết được mục đích mà Mộ Dung Huyên gọi mình đi không trong sạch, nhưng đối với hắn mà nói đây đích thật là một cơ hội để biết khách hàng lớn, mà đây cũng chính là điều mà hiện giờ Trương Vĩ thiếu.

Biết được một vị khách hàng lớn, ký được một hợp đồng lớn sẽ kiếm được tiền gấp mười mấy lần so với hợp đồng nhỏ. Nhưng khách hàng lớn đều là người có thân phận, muốn quen biết bọn họ nhất định phải thông qua người ở trong giới của họ, nếu không Trương Vĩ không có khả năng có bất kỳ qua lại nào cùng bọn họ.

Sự nghiệp của Trương Vĩ đang ở thời kỳ phát triển đầu, chỉ cần bất kỳ chuyện gì có ích cho hắn thì hắn đều sẽ làm . Trương Vĩ cũng biết Mộ Dung Huyên là muốn lợi dụng bản thân mình làm bia đỡ đạn, nhưng Trương Vĩ không phải cũng đang lợi dụng cô ta đấy sao?

Nếu Trương Vĩ giả vờ làm đối tượng ái muội của Mộ Dung Huyên, bề ngoài thì không có bất kỳ ích lợi gì đối với hắn , thậm chí sẽ dẫn tới những tình địch không cần thiết, nhưng lại mang đến một chút lợi ích vô hình cho Trương Vĩ. Loại lợi ích ấy bền mặt ngoài cũng không rõ ràng, nhưng lại là một loại chất xúc tác vô hình, chỉ cần Trương Vĩ có thế lợi dụng tốt điều đó, cũng vẫn có thế thu được lợi ích cho mình.

Ở cửa của Tĩnh Huyên Trai, Mộ Dung Huyên nói chuyện điện thoại xong đứng ở trên bậc thang, một bộ váy liền bó sát người màu đen thế hiện đường cong cơ thế rất tuyệt của nàng. Mái tóc đen nhánh bồng bềnh dưới gió nhẹ, trên mặt xinh đẹp có trang điểm nhẹ, trên người tản ra một mùi thơm nhàn nhạt nhẹ nhàng.

- Huyên Huyên, hôm nay em thật đẹp!

Lâm Hồng Văn thấy Mộ Dung Huyên nói chuyện điện thoại xong, nhanh chóng ôm bó hoa hồng tiến lên đón, nói.

-cảm ơn nhiều.

Mộ Dung Huyên mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn vào hoa hồng, nhưng lại lộ ra một chút lo lắng.

Lúc này, Lâm Hồng Văn có thế nói là mặt mày hớn hở. Hắn thấy bởi vì chuyện sáng hôm nay, Mộ Dung Huyên nhất định có ấn tượng xấu với Trương Vĩ. Hiện tại đúng là hắn thừa dịp sơ hở mà lách vào, hơn nữa hắn muốn thổ lộ với Mộ Dung Huyên trước mặt tất cả quan khách ở đây.

Đang lúc Lâm Hồng Văn muốn nói gì đó, đột nhiên cảm thấy một làn gió thơm thổi qua trước mặt. Đối với cái mùi này hắn quá quen thuộc, là mùi thơm trên người của Mộ Dung Huyên. Hắn ngẩng đầu lên, đã thấy Mộ Dung Huyên đi lướt qua người mình, đón tiếp một đôi nam nữ.

Người đàn ông kia hơn 30 tuổi, thân thế cao mập, mặc quần tây áo sơ mi ngắn tay, chải đầu tóc ngắn sáng bóng, đi tới giống như là một tòa núi nhỏ vậy, tuyệt đối vô cùng “Chững chạc”.

Cô gái đi bên cạnh tuổi khoảng hai mươi, mặc bộ trang phục dạ hội toàn thân màu lam, vóc người cao gầy, đường cong thướt tha, dung mạo diễm lệ, da thịt trắng như tuyết, cũng là một đại mỹ nhân hiếm có.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)