- Những thứ khác đều được, tất cùng quần áo lót tôi không thèm quản.
Vương Mẫn ngẫm nghĩ, trả lời.
- Giao dịch thành công.
Trương Vĩ suy tư một chút, đối với mình cũng không có chỗ hại gì, người khác muốn tìm người đẹp ở chung còn tìm không được đấy. Người đẹp này còn giúp làm việc nhà, Trương Vĩ đương nhiên không có đạo lý đẩy ra khỏi cửa.
- Một lời đã định.
Vương Mẫn nghe Trương Vĩ đồng ý, cũng vô cùng cao hứng. Ở trong nhà thuể dưới tầng hầm ngầm mỗi tháng tiền thuê cũng phải năm trăm NDT. Còn thuê chung nhà trọ cùng Trương Vĩ chỉ cần một nghìn NDT, nhưng hoàn cảnh lại khác biệt một trời một vực,nàng sao lại không cao hứng chứ?
Chuyện mướn nhà chung cũng đàm luận ổn thỏa , kế tiếp là tìm được nhà. Đây vốn dĩ nghề ruột của hai người, cũng không buồn không tìm được nhà thích hợp. Hai người bắt đầu thực hiện động tác tính toán ở trong lòng của mình.
Trương Vĩ cùng Vương Mẫn hai người ăn bữa cơm này rất đơn giản. Tổng cộng chỉ bỏ ra mười mấy NDT. Sau khi cơm nước xong, hai người kẻ trước người sau về tới Trung Thông môn điếm, cũng không dẫn tới sự hoài nghi của người khác. Thật ra thì Vương Kiến Phát cũng có oán trách Trương Vĩ một hồi, trách hắn đi ăn cơm không gọi mình. Trương Vĩ tùy tiện tìm cái cớ quên mất cho qua chuyện.
Buổi chiều, có hai vị khách hàng tìm tới cửa Trung Thông môn điếm, nhưng một người được Lý Lâm tiếp, một người do Quách Bân tiếp, không có việc gì dành cho Trương Vĩ. Còn mấy thứ trên internet của hắn cũng không có khách hàng. Về phần đi “phổ biến rộng rãi ở trong cộng đồng” (phát tờ rơi, treo bảng quảng cáo) có thế nói là phương pháp tìm được khách hàng dễ dàng nhất. Buổi chiều Trương Vĩ ra ngoài cũng đụng phải một người khách hàng muốn xem nhà.
Nhưng mà, Trương Vĩ thông qua Độc Tâm Thuật, phát hiện ý đồ mua nhà của đối phương cũng không mãnh liệt, chỉ mạng thái độ dò hỏi để biết thôi. Thậm chí phương thức liên lạc cũng không chịu để lại cho hắn. Trương Vĩ cũng lười nói nhiều lời cùng loại khách hàng không đáng tin cậy này, ngay cả danh thiếp cũng không giao cho đối phương một tấm.
Thời gian một ngày cứ chầm chậm trôi qua hơn phân nửa, mắt thấy trời đã tối xuống, Trương Vĩ biết ngày hôm nay không có tin gì vui rồi. Lúc này hắn mới nhớ tới lời hứa hẹn của Mộ Dung Huyên vào buổi sáng, muốn giới thiệu cho mình khách hàng mua nhà. Trương Vĩ suy tư một lát, vẫn quyết định gọi điện thoại cho đối phương.
- Reng reng reng. . . Số điện thoại quý khách gọi đang bận, xin vui lòng. . .
Trương Vĩ bấm số điện thoại của Mộ Dung Huyên, phát hiện mới vừa lúc nãy vẫn gọi được, sau đó không ngờ lại đứt mạng rồi.
Trương Vĩ lấy tư cách của nhân viên môi giới bất động sản, một ngày ít nhất phải gọi trên trăm cuộc điện thoại, số lần bị người ta dập điện thoại không thèm nghe cơ hồ đếm không hết, đối với loại tình huống này hiểu biết vô cùng. Đây là tình trạng mà sau khi chủ nhân của chiếc điện thoại di động đó nhận cuộc gọi xong thì cố ý ngắt máy, chứ không phải thật sự đang bận.
- Mẹ nó, con nữ này quả nhiên lại thả bồ câu với ông đây mà.
Trương Vĩ lẩm bẩm một câu, ném điện thoại di động qua một bên, buồn bực nói.
Buổi tiệc tối ở Tĩnh Huyên Trai chính thức bắt đầu vào lúc bảy giờ rưỡi, lúc Trương Vĩ bấm máy gọi điện thoại là sáu giờ. Mộ Dung Huyên đang bận bố trí nhà ăn, vừa nhìn thấy là điện thoại của Trương Vĩ nên trực tiếp ngắt máy, căn bản là không để ý tới, càng không muốn mời hắn tới tham gia yến hội. Vạn nhất bị người khác hỏi tới quan hệ của hai người, nàng chẳng phải là tự chuốc lấy phiền toái hay sao?
Bận rộn trong công việc, thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc cũng gần đến bảy giờ đồng hồ rồi. Khách khứa của buổi tiệc chiêu đãi của Mộ Dung Huyên cũng tiếp nối nhau kéo tới không dứt, phần lớn đều là một ít thương nhân của kinh thành cùng Hồng Kông, mang theo lễ vật đi tới chúc mừng nhà hàng của Mộ Dung Huyên khai trương.
Vào lúc Mộ Dung Huyên đang tiếp đãi khách ở cửa Tĩnh Huyên Trai, đột nhiên, thấy được một chiếc a8 màu đen đậu ngay ở cửa nhà hàng, bảng số xe giống như đã từng quen biết, lập tức khiến cho gương mặt xinh đẹp của nàng phát lạnh, nũng nịu mắng:
- Lâm Hồng Văn cái tên khốn kiếp này thật đúng là miếng thuốc cao dán da chó, vừa thối lại vừa dính, buổi sáng vừa nghĩ biện pháp đuổi hắn đi, giờ lại tới nữa.
Trong những người khách mà Mộ Dung Huyên mời có rất nhiều đều là người Hồng Kông. Mà diện tích của Hồng Kông chỉ lớn như vậy, cái vòng thượng tầng xã hội có thế nói càng nhỏ hơn. Mọi người mặc dù chưa quen thuộc cũng nhận biết lẫn nhau. Trong mấy người Mộ Dung Huyên biết cũng có mấy người Lâm Hồng Văn biết. Đến lúc đó chuyện Lâm Hồng Văn ở Bắc Kinh theo đuổi Mộ Dung Huyên truyền về Hồng Kông, đoán chừng khẳng định sẽ bị người ác ý hãm hại, thậm chí có thế sẽ truyền đến trong tai bạn bè thân thiếtcủa nàng, Mộ Dung Huyên cho dù có giải thích thế nào đi nữa cũng nói không rõ ràng.
- Huyên Huyên.
Lâm Hồng Văn xuống xe, mặc áo đôi én toàn thân đen như mực, thắt một cái nơ bướm, phất phất tay với Mộ Dung Huyên, sãi bước đi về phía Tĩnh Huyên Trai. Trong tay của hắn còn ôm một bó hoa hồng, quả nhiên bày ra một bộ dạng muốn thổ lộ với người yêu.
- Đáng ghét, thật đúng là sợ điều gì sẽ gặp điều đó.
Thấy bộ dạng của Lâm Hồng Văn, Mộ Dung Huyên tức giận đến cắn răng nghiến lợi, hận không thế bảo người ở nhà bếp bắt cóc hắn đi cho rồi.
- Đúng rồi, gọi điện cho Trương Vĩ.
Ngay vào lúc Mộ Dung Huyên khổ não, đột nhiên chợt nhớ tới cái bia đỡ đạn Trương Vĩ này. Nếu cô sớm biết Lâm Hồng Văn buổi tối còn đến thì tuyệt đối sẽ không lãnh đạm với Trương Vĩ như vậy, lại còn không tiếp điện thoại của người ta. Nhưng bây giờ nói những điều ấy đã hơi trễ rồi, chỉ mong Trương Vĩ có thế giúp nàng vượt qua cửa ải khó khăn lần này.