Phòng Thuật

Chương 51: Cầu viện (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Trương Vĩ đầy bụng bực tức rời khỏi Tĩnh Huyên Trai, nhìn đồng hồ đã có hơn mười giờ rồi, chẳng mấy chốc đã rời khỏi môn điếm được một giờ. Trương Vĩ sợ Từ Minh có chuyện tìm mình, nên không đi phát tờ rơi nữa, mà là về Trung Thông môn điếm.

Trương Vĩ về tới trong điếm, cập nhật thông tin về nguồn cung nha trên mạng 58, đồng thời đẩy những quảng cáo về nguồn cung nhà lên trên một lần (chú thích: Trong quảng cáo rao vặt thường phải dùng lệnh “up” – có tính phí – để đẩy tin quảng cáo của mình lên hàng đầu, đập vào mắt khách hàng khi viếng thăm trang tin quảng cáo rao vặt đó), lại gọi mười mấy cú điện thoại để đeo bám những nguồn cung nhà trọng điểm. Lề mà lề mề cho tới mười một giờ rưỡi, vào lúc hắn đang chuẩn bị gọi Vương Kiến Phát cùng đi ăn cơm trưa chung, thì điện thoại di động của hắn lại nhận được một dòng tin ngắn.

Trương Vĩ lấy điện thoại di động ra xem thử, thì ra là Vương Mẫn gởi tin cho mình. Hắn ngẩng đầu nhìn lên Vương Mẫn đang an vị phía trước cách đó không xa, chỉ cần xoay người một cái là có thế nói chuyện với mình, vì sao lại thần bí gởi thư nhắn tin cùng mình chứ?

Dựa theo sự phân tích của Trương Vĩ, trong chuyện này nhất định là có chuyện. Trương Vĩ mở tin nhắn ra xem, không ngờ lại là Vương Mẫn mời mình đến một cái nhà hàng nhỏ ở gần đây để ăn cơm, nói có chuyện muốn nói với mình, bảo mình không được nói với những người khác.

Trương Vĩ xem tin nhắn xong, đang tự hỏi Vương Mẫn tìm mình có chuyện gì, nhưng lại nghe được cô gái này ho nhẹ một tiếng, ẹo người qua, nháy mắt với hắn. Cô nàng cũng mặc kệ Trương Vĩ phản ứng như thế nào, xoay người rời đi khỏi Trung Thông môn điếm.

- Hừ, có ý tứ.

Trương Vĩ cười cười, hắn là một đại nam nhân mà ban ngày ban mặt đi sợ hãi một nữ nhân hay sao? Đương nhiên không có đạo lý không đi đến nơi hẹn!

Khi Vương Mẫn đi được một lúc, Trương Vĩ cũng đi theo ra khỏi Trung Thông môn điếm, đi tới nhà hàng nhỏ ước hẹn trước đó cùng Vương Mẫn, phát hiện cô nàng đã đến ngồi ở một góc nhà hàng. Vừa khéo chỗ đó hai mặt đều có quạt điện, coi như là một vị trí khá mát mẻ.

Vương Mẫn coi như là một người đẹp xinh xắn, ngồi trong loại tiệm cơm nhỏ này ăn cơm, khiến cho nhà hàng nhỏ rạng rỡ thêm, vinh dự thêm không ít. Thỉnh thoảng có khách hàng ngẩng đầu nhìn Vương Mẫn một cái, xem ra tới đây ăn cơm càng cảm thấy mùi vị ngon thêm đây.

- Vương mỹ nữ mời cơm khách, khiến cho tôi vinh hạnh quá nha!

Trương Vĩ ngồi xuống đối diện Vương Mẫn, vén ống tay áo lên, cười nói.

- Tôi chỉ muốn hẹn anh ăn cơm, chứ không nói là muốn mời anh ăn cơm, hai chúng ta áp dụng chết độ 50-50.

Vương Mẫn hừ một tiếng, đáp.

- Không cần phải dùng 50-50, tôi mời cô vậy!

Trương Vĩ không xem chuyện này là quan trọng. Hắn tháng này thu nhập lên tới 80 ngàn NDT, dĩ nhiên không quan tâm tới tiền của bữa cơm này.

- Tùy anh vậy, dù sao anh vừa ký một hợp đồng lớn, tôi cho dù ăn bể bụng, cũng ăn không đến mức khiến anh nghèo đi.

Vương Mẫn vừa nghĩ tới hợp đồng mua bán mà Trương Vĩ mới vừa ký là cướp lấy từ trong tay mình, trong lòng chỉ cảm thấy tiếc, không vui nói.

- Tìm tôi có chuyện gì không?

Trương Vĩ hỏi.

- Tối hôm qua, anh không phải nói muốn thuê một nhà trọ sao? Anh muốn thuê nhà mấy phòng ngủ vậy?

Vương Mẫn hỏi.

- Dù sao chỉ có một mình tôi ở, thuê nhà một phòng ngủ là được rồi, cô có nguồn cung nhà thích hợp không?

Trương Vĩ hỏi.

- Hiện tại trong tiểu khu này gian nhỏ một phòng ngủ giá thuê vào khoảng chừng 4500, còn hai phòng ngủ thì khoảng chừng 5500. Nếu anh mướn nhà một ngủ, khẳng định không có lợi bằng mướn nhà hai phòng ngủ.

Vương Mẫn phân tích.

- Vậy cũng phải. Phòng khách, phòng bếp, nhà vệ sinh, nếu hai người có thế chia nhau để thuể một nhà, phí dụng nhất định sẽ ít đi. Nhưng vấn đề mấu chốt là không có ai mướn chung với tôi.

Trương Vĩ tò mò nhìn thoáng qua Vương Mẫn, không biết vì sao cô gái lại cảm thấy hứng thú đối với chuyện mình thuê nhà như vậy.

- Tôi có thế thuê chung với anh!

Vương Mẫn cắn răng một cái nói ra ý nghĩ trong lòng.

- Cô. . . Cô không sợ bị người khác phát hiện hai ta ở chung một cái nhà trọ sao?

Trương Vĩ kinh ngạc hỏi.

- Cho dù là hai ta có ở chung một căn nhà trọ, cũng là ở hai phòng ngủ chánh quy khác nhau, ở giữa cách một căn phòng khách, còn tốt hơn nhiều so với vách tường gỗ ngăn cách ở giữa như hiện giờ!

Vương Mẫn thở dài một hơi, trả lời.

- Vậy cũng được, tuy rằng cùng ở một nhà trọ, trên thực tế hai người quả thật xa cách hơn rồi. Cái phòng khách ở giữa đó cũng lớn hơn so với căn phòng của hai người chúng ta hiện giờ cộng lại. Hiệu quả cách âm cùng với tính an toàn cũng tốt hơn so với bức tường gỗ hiện tại!

Trương Vĩ cười nói.

- Được nha, tiền thuê phòng mỗi người một nửa, tôi nguyện ý thuê chung nhà với cô.

Trương Vĩ ngẫm nghĩ, đối với mình cũng không có gì xấu, dĩ nhiên không có lý do không đáp ứng.

- Một nửa tiền mướn phòng thì quá nhiều, tôi không có nhiều tiền như vậy.

Ánh mắt của Vương Mẫn lóe lên, có chút ngượng ngùng nói.

- Vậy cô có thể trả bao nhiêu?

Trương Vĩ hỏi.

- Anh thuê nhà một phòng ngủ cần bốn ngàn rưỡi, thuê nhà hai phòng ngủ cần trả 5500. Tôi có thể bù vào phần chênh lệch đó, như vậy anh cũng không lỗ lả gì, vậy có được không?

Vương Mẫn hỏi lại.

- Cô chỉ trả ra một ngàn khối tiền? Vậy cũng không khác gì tôi thuê nhà một mình! Còn phải dùng chung chung nhà vệ sinh, phòng bếp, phòng khách với người khác, thật ra là vô duyên vô cớ tiện nghi cho cô rồi.

Trương Vĩ hỏi:

- Quan hệ giữa hai người chúng ta có tốt như vậy không?

- Phòng khách tôi có thế không sử dụng, tôi còn có thế gánh vác tất cả việc nhà. Anh coi như là tìm một người giúp việc, có gì không được.

Vương Mẫn trả lời.

- Giặt quần áo cùng với quét dọn vệ sinh cô đều bao hết sao?

Trong lòng của Trương Vĩ chợt động, chuyển sang nhà mới lớn hơn quét dọn vệ sinh vốn chính là một vấn đề. Trương Vĩ còn nghĩ tới mỗi tuần thuê người giúp việc làm giúp một lần, hiện tại có Vương Mẫn chủ động đảm nhiệm, còn giúp hắn giặt quần áo, coi như là điều kiện không tệ.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)