Phòng Thuật

Chương 50: Hiểu lầm (2)

Chương Trước Chương Tiếp

- Hồng Văn, anh sao không có phần chứ hả?

Mộ Dung Huyên làm như không sao cả, rồi sau đó lại xoay chuyển đề tài câu chuyện, mặt quay về phía Trương Vĩ uy hiếp nói:

- Trương Vĩ, nếu để cho em thấy được anh bắt chuyện cùng cô gái khác, anh cứ thử xem.

- Quản lí, cô đã hiểu lầm, tôi thật không có. . .

Lưu Lệ hiện giờ mới hiểu được cái gì gọi là nằm cũng trúng thương. Bản thân mình chỉ có nở nụ cười một tiếng, đã bị dính líu vào rồi, quả thực còn oan còn hơn Thị Kính nữa.

- Được rồi, vấn đề của cô lát nữa sẽ xử lý.

Mộ Dung Huyên cắt đứt lời nói của Lưu Lệ, dùng giọng nói không cho phép hoài nghi.

- Huyên Huyên, anh nhớ ra rồi còn có chút việc, giờ phải đi trước vậy.

Lâm Hồng Văn đứng dậy, cười cười với Mộ Dung Huyên, lại hung hăng trợn mắt nhìn Trương Vĩ một cái, lúc đó mới xoay người đi ra khỏi nhà hàng.

Lâm Hồng Văn đi ra nhà hàng, trong lòng có chút lo được lo mất. Hắn cao hứng về chuyện Trương Vĩ bắt chuyện cô gái bị Mộ Dung Huyên phát hiện. Còn chuyện hắn lo lắng chính là sợ Mộ Dung Huyên cũng xem mình như Trương Vĩ vậy, cho nên hắn mới nhanh chóng đi ra, là vì muốn phân rõ giới hạn cùng Trương Vĩ, khiến cho Trương Vĩ không đến mức liên lụy đến hình tượng của mình.

- Đáng đời tên tiểu tử Trương Vĩ này. Huyên Huyên thông qua chuyện này xem ra sẽ nhận rõ ràng bản tính của hắn, nói không chừng sẽ hoàn toàn cách xa hắn.

Lâm Hồng Văn nghĩ đến đây, thở phào nhẹ nhõm trong lòng, còn dấy lên một chút hi vọng, thầm nói:

- Buổi tối mình nhất định sẽ trở lại tham gia buổi tiệc, nắm chắc cơ hội tối hôm nay, thừa dịp Huyên Huyên chán ghét Trương Vĩ sẽ thổ lộ với cô ấy.

- Quản lí, cô đừng đuổi việc tôi nha! Tôi thật không có. . .

Lưu Lệ thấy Lâm Hồng Văn bỏ đi, dùng mắt đẹp liếc nhìn Trương Vĩ một cái, làm bộ đáng thương nói với Mộ Dung Huyên.

- Không sao, chuyện vừa rồi tôi cũng thấy hết rồi. Tôi biết không nên trách cô.

Sau khi Lâm Hồng Văn rời khỏi, khiến cho Mộ Dung Huyên thở phào nhẹ nhõm, cười nói với Lưu Lệ:

- Cô đi tới quầy lĩnh một trăm đồng tiền thưởng, làm rất tốt.

- Hả. . .cảm ơn quản lí.

Loại tình huống đột ngột thay đổi này khiến cho Lưu Lệ có chút lần không ra đầu mối, không hiểu vừa rồi Mộ Dung Huyên vẫn là gương mặt tức giận, sao giờ chỉ cần xoay người lại là cho mình thêm tiền thưởng? Nhưng mà thấy Mộ Dung Huyên cùng Trương Vĩ cũng không có ý giải thích, lên tiếngcảm ơn, liền cáo từ đi ra.

-cảm ơn, anh đã giúp tôi đuổi Lâm Hồng Văn đi.

Mộ Dung Huyên nói:

- Làm trễ nãi thời gian của anh lâu như vậy, cũng thật xin lỗi. Trước đó anh nói có chuyện bận rộn muốn đi phải không?

Nửa câu đầu, Trương Vĩ nghe thật ra thì rất hưởng thụ, nhưng mà vừa nghe nửa câu nói sau, cảm giác có chút biến vị rồi. Mình mới vừa cùng cô nàng diễn trò Song Hoàng đuổi Lâm Hồng Văn đi, cô gái này xoay mặt liền hạ lệnh đuổi khách, rõ ràng lại muốn chơi trò qua cầu rút ván đây mà.

- Mộ Dung tiểu thư, cô không phải có bằng hữu muốn mua nhà sao? Dù sao tôi hôm nay cũng không bận rộn, vừa khéo có thế chờ người bạn kia của cô đến đây.

Trương Vĩ mặt dày mày dạn nói.

- Vậy à, vừa rồi tôi ở nhà bếp, anh ấy có gọi điện thoại cho tôi, nói có chuyện phải làm tối nay mới có thế đến đây. Tôi đoán chừng cũng không hứa chính xác gì.

Mộ Dung Huyên mấp máy môi đỏ mọng nói:

- Như vậy đi! Chờ anh ấy tới rồi, tôi lại gọi điện thoại cho anh, vậy có được không?

- Được thì được, chỉ sợ cô bận rộn công việc mà quên đi chuyện này thôi.

Trương Vĩ lạnh lùng nói.

- Yên tâm đi, chỉ cần người bạn kia của tôi đến rồi, tôi nhất định gọi điện cho anh.

Mộ Dung Huyên làm ra vẻ thành khẩn nói.

- Vậy tôi đi trước.

Trương Vĩ thở dài một hơi, dù sao cũng cảm giác cô gái này đang diễn trò lấy lệ với mình. Nhưng lời nói của Mộ Dung Huyên cũng nói đến nước này rồi, hắn cũng không nên ở lại đây nữa. Trương Vĩ đứng dậy, đi ra phía ngoài nhà hàng.

- Lưu Lệ, thu lấy chén trà của hai người họ, lần sau có khách không trả tiền như thế này, chớ mang trà mới của năm nay cho họ.

Trương Vĩ vẫn chưa ra khỏi nhà hàng, thanh âm của Mộ Dung Huyên đã truyền ra, khiến cho trong lòng của hắn không khỏi thầm mắng một câu:

- Cô gái này thật đúng là hẹp hòi, rõ ràng cố tình nói cho mình nghe. Nếu cô ta ngày hôm sau dám nuốt lời, không giới thiệu khách hàng lớn cho mình, cũng đừng mong mình giúp cho cô ta nữa.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)