Phòng Thuật

Chương 49: Hiểu lầm (1)

Chương Trước Chương Tiếp

- Mời hai vị tiên sinh dùng trà.

Lưu Lệ dùng bước sen liên tục đi tới, dọn lên hai chén nước trà, nói.

-cảm ơn nhiều!

Trương Vĩ gật đầu đáp một tiếng, nhìn lướt qua khe hở sườn xám của Lưu Lệ, nhìn bắp đùi trắng như tuyết câu hồn đoạt phách của cô nàng, khiến cho Trương Vĩ không khỏi nhìn đi nhìn lại mấy lần.

- Trương tiên sinh không cần khách khí, quản lí của chúng tôi nói, hai vị là khách quý của nhà hàng chúng tôi, muốn tôi phải chiêu đãi cho thật tốt với các ngài.

Lưu Lệ khom người nói.

- Trương tiên sinh, vậy anh bình thường có sở thích gì không?

Lâm Hồng Văn nhìn thấy Trương Vĩ nhìn chằm chằm vào đùi của Lưu Lệ, nhíu mày, thầm nói Mộ Dung Huyên sao lại gần gũi với loại đàn ông như thế, dùng trà chén khỏ nhẹ lên bàn hỏi.

- Không có loại sở thích gì đặc biệt, chỉ là lúc nhàn rỗi không có chuyện gì làm thì xem sách thôi.

Trương Vĩ ngẫm nghĩ, lúc trước hắn vẫn còn lặn ngụp trên chuyện đói no, cả ngày chỉ lo kiếm tiền nuôi sống bản thân mình, làm sao có thời giờ đi bồi dưỡng các món ăn chơi phục vụ cho hứng thú sở thích chứ, duy nhất có thế xưng là ham thích chỉ có thế là đọc tiểu thuyết thôi.

- Trương tiên sinh, ngài có sở thích giống tôi vậy. Tôi cũng thích xem sách. Vừa đúng dịp chúng ta có thế trao đổi một chút, nói một chút về quyển sách tâm đắc của từng người, cũng như hỗ tương giới thiệu cho nhau hai quyển sách hay.

Lâm Hồng Văn cười nói.

- Được nha! Tôi thích xem loại sách đô thị cùng lịch sử. Thần Động, Phủ Điền, Đại Nhãn đều là những tác giả mà tôi thích, còn anh thì sao?

Trương Vĩ hỏi.

- Thần Động, Phủ Điền, Đại Nhãn, những người này là tác giả của Đại Lục phải không? Tôi thật đúng là chưa nghe nói qua.

Lâm Hồng Văn gãi đầu một cái. Hắn tự xưng là người có kiến thức rộng rãi, tri thức uyên bác, nhưng lại chưa nghe nói tới tên của ba tác giả này.

- Tôi thường thường đều là xem tác phẩm của Thôn Thượng Xuân Thụ, Thác Nhĩ Tư Thái, Dư Thu Ngữ.

Ba người mà Lâm Hồng Văn nói ra Trương Vĩ đều nghe nói qua. Có thế nói là tác giả nổi danh thế giới của truyền thống văn học. Còn Trương Vĩ thích chính là nhà văn mới phát trên internet, đương nhiên không thế có quá nhiều tiếng nói chung, Trương Vĩ nói đùa:

- Thôn Thượng Xuân Thụ tôi thật ra thì nghe nói qua, là bảo điển tất phải chuẩn bị cho các thanh niên văn nghệ tán gái trong kịch hay phi truyền hình.

- Phì.

Lời nói của Trương Vĩ khiến cho sắc mặt của Lâm Hồng Văn đỏ lên, nhưng lại chọc cười Lưu Lệ đứng ở một bên, đưa tới sự chú ý của Trương Vĩ.

- Được rồi, hai người đàn ông chúng ta ngồi ở một chỗ này cũng không có gì thú vị cả. Dù sao cô cũng đứng ở một bên, chi bằng ngồi xuống tán gẫu cùng chúng tôi.

Trương Vĩ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh, nói với Lưu Lệ.

- Cái đó không thế được, bây giờ là thời gian làm việc tôi cũng không dám ngồi chung một chỗ cùng khách, bị quản lí thấy được thì sẽ bị mắng.

Lưu Lệ lắc lắc đầu, nói.

- Chúng tôi là bằng hữu với quản lí của cô, cũng không phải là khách trả tiền, trò chuyện có gì phải sợ chứ? Cô ấy nếu nói gì thì tôi và anh ta sẽ giải thích thế cô.

Trương Vĩ cùng Lâm Hồng Văn nói với nhau không được hơn nửa câu. Hai người đàn ông ngồi chung một chỗ, cái loại cảm giác này gần như là ngồi tù vậy. Trương Vĩ đương nhiên là muốn lôi kéo một người khác vào nói chuyện, ít nhất tán gẫu cùng người đẹp sẽ không mệt mỏi như vậy.

Đối với Lưu Lệ mà nói, Trương Vĩ và Lâm Hồng Văn cùng Mộ Dung Huyên quan hệ rất gần gũi, nói không chừng trong hai người thì có một người là bạn trai của cô ấy. Còn mình nếu ngồi chung một chỗ cùng hai người kia, vạn nhất bị Mộ Dung Huyên hiểu lầm, không chừng còn làm khó dễ với mình nữa.

- Trương Vĩ, anh ở đây làm gì chứ? Trò chuyện thật cao hứng ư?

Mộ Dung Huyên đi tới, chân mày cau lại, hỏi.

- Đúng nha! Anh tán gẫu cùng Hồng Văn và Lưu Lệ ở nơi này đó mà!

Trương Vĩ nhìn thẳng vào Lâm Hồng Văn, hỏi:

- Đúng không, Hồng Văn?

- Lưu Lệ? Ai là Lưu Lệ chứ?! Tôi không nhận ra nha!

Lâm Hồng Văn tuy rằng đã đoán được cô gái dâng trà chính là Lưu Lệ, nhưng để chứng minh sự trong sạch của mình, vẫn giả vờ như không hề biết.

- Hai ngươi ở chỗ của em ăn uống chùa thì cũng đã đành, bây giờ còn quấy rầy nhân viên của em làm việc, quá đáng lắm rồi nha!

Mộ Dung Huyên làm bộ như nổi giận nói.

- Huyên Huyên, em không nên hiểu lầm. Anh thật sự không nhận ra Lưu Lệ gì đó, cũng không nói chuyện cùng nhân viên làm việc của em. Em phải tin tưởng anh chứ.

Lâm Hồng Văn sợ Mộ Dung Huyên hiểu lầm mình, nhanh chóng giải thích.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)