- Huyên Huyên, em tổ chức lễ khai trương sao không nói với anh một tiếng. Nếu không phải là anh nghe được từ chỗ bạn bè, thì đúng thật là không biết chuyện này. Anh lái xe vòng vo cho tới trưa mới tìm được nơi đây.
Trong tay của Lâm Hồng Văn cầm một lẵng hoa lớn, cười ha hả đi đến, giả vờ cả giận nói.
- Em nghĩ anh công tác quá bận rộn rồi, cũng ngại không dám quấy rầy anh!
Mộ Dung Huyên nói lấy lệ.
Trương Vĩ nhìn thoáng qua Lâm Hồng Văn, lại nhìn Mộ Dung Huyên, không muốn tham dự quá nhiều vào chuyện giữa hai người. Huống chi cô ả Mộ Dung Huyên này cũng không dễ giao tế, tiếp xúc quá gần cùng cô gái này nói không chừng chỉ sẽ khiến tụ mình rước lấy phiền toái.
Trương Vĩ cũng không có ý tứ chào hỏi hai người. Hắn chuẩn bị vòng qua hai người đi ra khỏi cửa hàng, nhưng vừa mới nhấc chân đã bị Mộ Dung Huyên gọi lại, nói:
- Trương Vĩ, gặp Hồng Văn rồi anh cũng không nói câu nào, lần trước người ta còn mời chúng ta đi ăn cơm đấy.
- Lâm tiên sinh, thật trùng hợp nha! Không ngờ lại gặp nhau rồi.
Trương Vĩ bị Mộ Dung Huyên vạch trần thân phận, cũng chỉ có thế kiên trì giơ đầu thò mặt ra hàn huyên với Lâm Hồng Văn.
- Trương tiên sinh và tôi “Cùng chung chí hướng’, cơ hội gặp nhau dĩ nhiên cũng nhiều.
Lâm Hồng Văn nhìn Trương Vĩ cũng ở đây, sắc mặt lập tức âm trầm xuống, rất có thâm ý nói.
- Cùng chung chí hướng? Cái từ ngữ này có ý tứ ha? Tuy nhiên “Chí hướng” của tôi Lâm tiên sinh chưa chắc đã biết rõ nha!
Trương Vĩ lắc đầu cười nói. Hắn biết Lâm Hồng Văn nói “Cùng chung chí hướng ” là đang nói hai người đều thích Mộ Dung Huyên.
- Trương Vĩ, anh đừng ở đó nói bậy, còn không nhanh nhận lấy lẵng hoa của Hồng Văn đi.
Lâm Hồng Văn đang suy tư lời nói của Trương Vĩ thì bị Mộ Dung Huyên trực tiếp cắt đứt ý nghĩ.
Bên trong giọng nói của Mộ Dung Huyên mang theo vài phần mùi vị nũng nịu, bảo Trương Vĩ đi nhận lẵng hoa là muốn chứng minh hai người thân cận, khiến cho Lâm Hồng Văn biết khó mà lui. Chỉ có điều lần này thì cô ta lại tính nhầm rồi. Trương Vĩ cũng không muốn lần nữa bị cô lợi dụng, nói:
- Mộ Dung tiểu thư, tôi còn có một số việc cần phải vội đi xử lý, cáo từ trước.
- Trương Vĩ, anh một đại nam nhân vì sao để ý như vậy nha! Hồng Văn nói như thế nào cũng là bạn của em, người ta vừa mới đến đây anh đã muốn đi, có ai đối xử như anh vậy hay không?
Mộ Dung Huyên vừa nói, vừa kéo Trương Vĩ sang một bên, nói:
- Hồng Văn, anh ngồi chơi một chút, em nói vài lời với Trương Vĩ.
- Lưu Lệ, cô còn đứng ngây đó làm gì, không nhanh chóng nhận lấy lẵng hoa của Lâm tiên sinh, dẫn ngài ấy đi vào ngồi vị trí khách quý đi.
Mộ Dung Huyên nói với tiểu thư chân dài tiếp khách.
- Vâng, quản lí.
Người đẹp chân dài Lưu Lệ sửng sốt một chút, không hề biết Mộ Dung Huyên đây là hát bài gì. Vừa rồi còn bảo mình đưa tiễn Trương Vĩ, giờ đây lại ngăn cản Trương Vĩ, bảo mình chiêu đãi Lâm Hồng Văn:
- Lâm tiên sinh, bên này, mời ngài.
- Được!
Lâm Hồng Văn nhìn chằm chằm hai người Mộ Dung Huyên cùng Trương Vĩ, cười cười rất khó coi, tuy rằng trong lòng vô cùng không tình nguyện, nhưng vẫn đi theo Lưu Lệ rời đi.
- Trương Vĩ, anh cũng thấy đấy, Lâm Hồng Văn lại tới nữa. Anh có thế giúp tôi một lần nữa hay không?
Mộ Dung Huyên đi tới bên cạnh Trương Vĩ, nhẹ giọng hỏi.
- Giúp cô, giúp cho cô cái gì chứ?
Gương mặt của Trương Vĩ ra vẻ không hiểu hỏi, nhưng trong lòng thì âm thầm lẩm bẩm:
“Cô gái này trở mặt còn nhanh hơn so với lật sách, còn muốn bảo ta giúp côhả, đừng hòng!”
- Anh biết tôi là có ý gì mà, chính là chuyện lần trước đó.
Mộ Dung Huyên cắn môi đỏ mọng, nói theo kiểu trách móc.
- Cô không nói ra, tôi làm sao mà biết được cô muốn tôi làm cái gì?
Trương Vĩ hỏi ngược lại.
- Anh. . . Chính là chuyện mà lần trước chúng ta giả vờ hẹn hò. Tôi muốn anh ở đây giúp tôi giả vờ một lần nữa.
Mộ Dung Huyên thầm cắn răng. Cô biết được Trương Vĩ là biết rõ rồi còn hỏi, nhưng mà vì không muốn Lâm Hồng Văn dây dưa với mình, cũng chỉ có thế cẩn thận nói với hắn.
- Cô nói như vậy tôi hiểu rồi, muốn tôi làm bia đỡ đạn cho cô, đúng không?
Trương Vĩ hỏi.
- Anh đã đồng ý?
Sắc mặt của Mộ Dung Huyên vui mừng, hỏi.
- Tôi không đồng ý.
Trương Vĩ lắc đầu trả lời.
- Tại sao anh không đồng ý chứ?
Mộ Dung Huyên kinh ngạc hỏi.
Mộ Dung Huyên không ngờ tới Trương Vĩ sẽ cự tuyệt mình. Dạng đại mỹ như mình, mà đicầu xin một người nam nhân giả bộ làm người yêu của mình thì có rất nhiều người khó có thế kháng cự dụ hoặc.
- Tôi vì sao phải đáp ứng chứ?
Trương Vĩ hỏi lại.
- Tôi là khách hàng của anh! Hơn nữa tôi đã đồng ý còn có thế mướn một căn nhà từ chỗ của anh.
Mộ Dung Huyên nói.
- Tuy rằng cô là khách hàng của tôi, cũng không đại biểu là tôi có nghĩa vụ giả bộ làm đối tượng hẹn hò của cô đấy chứ?
Trương Vĩ cười nói.
Mộ Dung Huyên thấy Trương Vĩ không để mình nắm mũi kéo vòng vòng rồi, xoay chuyển đề tài câu chuyện, tiếp tục dụ dỗ:
- Tôi có rất nhiều bằng hữu đều muốn mua nhà ở Bắc Kinh, vốn còn muốn thông qua buổi lễ khai trương này giới thiệu cho anh.