Reng reng reng. . .
Một hồi chuông điện thoại đánh thức Trương Vĩ dậy từ trong giấc ngủ say. Trương Vĩ lấy ra điện thoại di động trên đầu giường, mơ màn trừng mắt nhìn nhìn. Hắn nhìn thoáng qua trên màn hình cuộc gọi đến cho thấy lại là điện thoại của Trương Ngọc Hà người chủ cho thuê nhà đầu tiên mà Trương Vĩ môi giới được.
Trương Vĩ dùng tay phải chà xát liên tục, bắt buộc mình thanh tỉnh hơn một chút, rồi sau đó nhấn nút trả lời, nói vào điện thoại di động:
- A lô, chị Trương.
- Trương Vĩ, sớm như vậy gọi điện thoại cho cậu, không quấy rầy cậu nghỉ ngơi chứ?
Trương Ngọc Hà hỏi.
- Không có, đúng lúc em cũng vừa tỉnh dậy đó chị.
Trương Vĩ nghĩ một đằng nói một nẻo.
- Trương Vĩ, ngày hôm nay cậu có rảnh rỗi không? Tôi muốn nhờ cậu giúp một chuyện.
Trương Ngọc Hà nói.
- Chị Trương, chị có chuyện gì cứ nói thẳng ra là được, cùng lắm là em xin nghỉ phép với điếm trưởng.
Trương Vĩ nhiệt tình nói.
- Không cần phiền phức như vậy, cũng làm mất bao nhiêu thời gian đâu, cậu có thế lợi dụng thời gian nghỉ ngơi là được.
Trương Ngọc Hà nói.
- Cửa hàng của Mộ Dung Huyên khai trương, muốn mời chị tham gia buổi lễ khai trương. Nhưng chị bận quá không có thời gian trở về Bắc Kinh, cho nên muốn nhờ cho cậu thay chị tham gia buổi lễ đó.
Trương Ngọc Hà dặn dò:
- Cậu cứ đi đến đấy rồi sau đó quan sát bố cục, trang thiết bị vật dụng trong cửa hàng một chút. Xem coi thiết bị có phù hợp quy định quản lý hay không, nếu có chuyện làm trái với kiến trúc, nhất định phải nói một tiếng với chị. Bằng không một khi bị các cơ quan chức năng tương quan tra xét đến, thì lúc đó còn phải truy cứu trách nhiệm của chủ nhà nữa.
- Chị Trương yên tâm đi! Chuyện này em nhất định làm tốt cho chị, buổi tối tan việc đúng giờ gọi điện thoại báo cho chị biết.
Trương Vĩ cười nói.
- Được, cậu làm việc chị cũng yên tâm. Cậu cũng phải đi làm rồi, không làm chậm trễ thời gian của cậu nữa.
Trương Ngọc Hà rất hài lòng đối với thái độ của Trương Vĩ, cười nói một câu, liền cúp điện thoại.
- Lấy tiền của người, tiêu tai thay cho người!
Trương Vĩ đặt điện thoại xuống, lầm bầm lầu bầu.
Vào cái ngày mà Trương Ngọc Hà giao tiếp cửa hàng đó, Trương Ngọc Hà tặng cho Trương Vĩ một bao lì xì, bên trong có chừng hơn 3000 NDT. Gần như là tương đương với hai tháng lương căn bản của Trương Vĩ rồi. Cho nên Trương Vĩ cũng có thế nói là cầm tiền lương của người ta trước thời hạn, hiện tại dĩ nhiên là có nghĩa vụ làm việc giúp cho người ta.
Hơn nữa cái dạng này không phải là đại sự gì, chỉ là đi một vòng ở cửa hàng của Mộ Dung Huyên, nói một câu chúc mừng. Thêm vào đó thuận tiện nhìn một chút xem nhà hàng của cô ấy có điều gì vi phạm luật lệ kiến trúc hay không. Chỉ cần là kinh doanh hợp pháp, Trương Ngọc Hà cũng có thế hoàn toàn yên tâm.
Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Trương Vĩ nhìn thời gian trên điện thoại di động, trên đó cho thấy đã hơn tám giờ sáng rồi. Trương Vĩ ngáp một cái, gắng gượng bước xuống giường, uể oải mặc quần áo, rửa mặt một phen, sau đó mới nhanh chóng đến Trung Thông môn điếm môn điếm.
Bởi vì một hồi chuông điện thoại của Trương Ngọc Hà khiến cho Trương Vĩ tới sớm hơn rất nhiều so với trước kia, cho nên khi hắn đi tới Trung Thông môn điếm, chỉ có Vương Mẫn cùng Vương Kiến Phát đã đến ở trong văn phòng,những đồng nghiệp của hắn vẫn chưa tới. Trương Vĩ theo thói quen lên tiếng chào hai người. Vương Kiến Phát cũng nhiệt tình chào hỏi lại hắn.
Còn Vương Mẫn thì hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Trương Vĩ một cái, hiển nhiên còn có chút nhớ chuyện ngày hôm qua mãi không quên. Trương Vĩ ngược lại cũng không chấp nhặt với cô nàng, dù sao thì bản thân hắn chẳng bị thua thiệt gì. Hắn đi tới máy chấm công bằng vân tay ở phís sau để quét thẻ, rồi sau đó mở ra máy tính của mình đăng nhập vào Phòng Hữu Hệ Thống.
Trương Vĩ liên tiếp thực hiện các thao tác, có thế nói là nhẹ nhàng thành thạo, không lâu sau, đồng nghiệp của hắn cũng nối đuôi nhau không dứt đến văn phòng làm việc.
Chín giờ, dưới sự dẫn dắt của Điếm trưởng Từ Minh, nhân viên môi giới của Trung Thông môn điếm đều tập hợp ở trước cửa hàng để mở buổi họp sáng . Cái gọi là Thần hội (buổi họp vào sáng sớm) này chỉ là dịp mọi người tụ tập chung một chỗ, ngâm nga thơ ca, kể chuyện cười, chơi trò chơi, sau khi giằng co mười mấy phút mới xong, sau đó mới vào trong văn phòng bắt đầu một ngày làm việc mới.
Ngày hôm qua, Trương Vĩ ký một hợp đồng mua bán, bởi vì cần có hộ khẩu cùng với thủ tục rườm rà, cho nên công tác tiếp sau do nhân sĩ chuyên nghiệp của tổng bộ công ty thao tác. Trương Vĩ cũng làm chuyện của một chưởng quầy phẩy tay, chỉ cần ngồi chờ chia hoa hồng của hắn là được rồi.
Nhân viên bán hàng của công ty môi giới chiêu mộ khách hàng chủ yếu có ba loại phương pháp. Loại thứ nhất là khách hàng tới cửa, chính là tiếp đãi công khai; loại thứ hai là khách hàng từ internet, chính là phát ra tin tức và quảng cáo về nguồn cung nhà bán hay phòng cho thuể trên internet, để cho khách hàng chủ động gọi điện thoại liên lạc; Loại thứ ba là phổ biến rộng rãi ra cộng đồng, chính là việc đi ra xung quanh chỗ tụ tập đông người như khu cư xá hay ngã tư, căng bảng quảng cáo, phát tờ rơi;
Trong đó, loại thứ hai khách hàng internet có vẻ đặc thù. Nó chủ yếu là thông qua các “Đoan khẩu” của mạng chuyên quảng cáo hay tin vắn kinh doanh bất động sản như 58, Cản cơ, Tìm nhà … để đăng các tin tức về nguồn cung bất động sản, mỗi ngày chỉ cần duy trì Đoan khẩu (tứcgiao diện phát tin – Phần cho các thao tác hậu trường về đăng tin, thúc đẩy lên đầu trang quảng cảo, cập nhật hay làm mới tin tức) là có thế thông qua những mạng bình thường đó để phát ra tin tức của nguồn cung nhà ở/phòng cho thuê. Mà cái phần mềm hay giao diện phát tin này mỗi tháng chỉ cần giao nộp một khoản phí nhất định là được.
Ngày hôm nay không tới phiên Trương Vĩ tiếp đãi ở tiền đài (quầy tiếp khách). Hắn cũng đã chỉnh lý xong Đoan khẩu vào các trang web, cho nên nếu muốn chiêu mộ khách hàng, cũng chỉ có thế chọn lựa loại phương pháp thứ ba là đi phổ biến rộng rãi ở cộng động – Quảng cáo trong xã khu (thực chất là đi phát tờ rơi, treo bảng pano quảng cáo).