Phòng Thuật

Chương 44: Share phòng? (2)

Chương Trước Chương Tiếp

Tôi tháng này dù sao cũng thu nhập 80 ngàn NDT , mướn một cái nhà mấy ngàn NDT cũng không phải là việc khó gì. Trương Vĩ cười đáp.

Trương Vĩ trước kia một tháng kiếm hơn 1000 khối tiền, thuê nhà tốn mất hơn 400, có thế nói chiếm đi một phần tư thu nhập của hắn. Bây giờ hắn một tháng thu nhập 80 ngàn, dùng 4000~5000 khối tiền mướn một căn phòng, cũng chẳng qua mới chỉ bỏ ra một phần mười hai thu nhập của mình, thì làm sao không đủ sức trả chứ.

- Anh chính là nhà giàu mới nổi điển hình rồi. Anh không phải là vận khí tốt ký được hai hợp đồng lớn sao? Anh cho là mình tháng sau còn có thế vận khí tốt như vậy sao? Anh cứ ngồi đợi miệng ăn núi lở đi!

Hai tay của Vương Mẫn ôm ngực, cười lạnh nói:

- Loại nhân viên môi giới như anh kiếm bao nhiêu, xài bấy nhiêu tiền tôi đã thấy nhiều rồi. Cuối cùng vẫn là một phân tiền cũng không còn thừa lại, nghèo rớt mồng tơi.

-cảm ơn ý tốt của cô đã nhắc nhở. Tuy nhiên tôi có ý nghĩ của riêng mình.

Trương Vĩ nói.

- Được thôi! Vậy để tôi xem 80 ngàn khối tiền của anh có thể tiêu xài được mấy ngày.

Vương Mẫn trợn mắt nhìn Trương Vĩ, nói.

- Cô nếu buổi tối không ngủ được, muốn tìm người tán gẫu thì cứ vào đây ngồi. Sau này cơ hội kê đầu gối nói chuyện lâu không nhiều lắm đâu.

Trương Vĩ vỗ vỗ giường của mình, giống như cười mà không phải cười, nói.

- Tôi cũng không dám vào phòng của anh, đến lúc đó nếu không ra được, muốn tìm người nói rõ lí lẽ cũng không được, hừ.

Vương Mẫn hừ lạnh một tiếng, lách người qua, vịn tường đi trở về phòng của mình. “Bình” một tiếng, dùng sức đóng cửa phòng lại.

Trương Vĩ lắc đầu, đóng lại cửa phòng của mình, cởi bỏ quần áo, nằm thẳng trên giường. Hắn cũng nghĩ tới lời nói của Vương Mẫn, nếu như đổi thành Trương Vĩ của trước kia, mặc dù thật sự có 80 ngàn khối tiền rơi xuống từ trên trời này cũng không dám tùy ý phung phí.

Nhưng hiện giờ Trương Vĩ đã có được Độc Tâm Thuật, sau này tiền kiếm nhất định là chỉ nhiều hơn chứ không ít hơn. Cho nên hắn hao tốn một phần mười hai số tiền này đi mướn một căn nhà, đối với hắn mà nói tuyệt đối không tính là hoang phí. Huống chi khí chất cùng tu dưỡng của con người là thông qua sự thành công và hoàn cảnh sinh hoạt của bản thân mình mà dưỡng thành. Trương Vĩ nếu một mực sống chui rúc trong tầng hầm ngầm, rốt cuộc luôn có cảm giác thấp kém hơn một đầu so với người khác. Khi hắn gặp khách hàng nói chuyện cũng không mấy tự tin, cho nên mới gấp rút không kịp chờ đợi dọn ra khỏi nơi đây.

Lúc này Vương Mẫn cũng giống như Trương Vĩ vậy, cũng trằn trọc không có cách nào đi vào giấc ngủ. Ngày hôm nay chuyện này đả kích đối với cô nàng rất nặng, thậm chí khiến cho cô bắt đầu hoài nghi năng lực của mình. Cô không chỉ một lần tự hỏi, nghiệp vụ năng lực của mình thật sự so ra kém Trương Vĩ sao?

Đồng thời, Vương Mẫn là một người con gái, hơn nữa còn là một người phụ nữ xinh đẹp, đối với hoàn cảnh cùng chất lượng sinh hoạt đương nhiên cũng có ảo tưởng và mong đợi. Cô thời khắc nào cũng đều mong mỏi có thế dọn ra khỏi tầng hầm ngầm này. Chỉ có điều trung bình một tháng thu nhập của cô cũng chỉ có ba bốn ngàn. Cho dù là không ăn không uống cũng mới có thể mướn một căn nhà. Huống chi cô còn phải gởi tiền về để cung cấp nuôi dưỡng cha mẹ cùng người nhà nữa.

Sinh sống gian khổ khiến cho Vương Mẫn cũng trở nên sa sút tinh thần qua, oán hận qua rồi. Cô dù sao cũng chỉ là một người con gái, không có sự kiên cường như trong tưởng tượng. Vì thế còn suýt chút nữa đã có ý muốn làm Tiểu Tam (vợ bé) cho người ta, may mắn một chút là lý trí cùng tôn nghiêm cuối cùng đã ngăn cản loại ý nghĩ ấy. Cho nên nàng bây giờ vẫn phải vùi mình ở cái căn phòng trọ nằm dưới tầng hầm ngầm ẩm thấp này đây.

- Ô, nếu thực sự không được thì mình cùng Trương Vĩ mướn chung một nhà cho rồi, cùng lắm là mình làm thêm chút ít việc vặt trong nhà giảm đi một phần tiền mướn phòng.

Vương Mẫn trong lúc bất chợt nhanh trí, thầm nói.

- Cốc cốc cốc, Trương Vĩ anh đã ngủ chưa?

Vương Mẫn nằm ở trên giường, gõ vào vách tường bên tay phải, hỏi.

Giữa căn phòng của Vương Mẫn cùng Trương Vĩ có sử dụng một tấm ván gỗ tách rời ra, căn bản là không có cách nào so sánh hiệu quả cách âm với vách tường thật. Không những chỉ cần nói chuyện lớn tiếng một chút, cho dù là đi bộ trên mặt đất, hai bên đều có thế nghe hết sức rõ ràng, có thế nói ngoại trừ nhìn không thấy song phương ra, không có bất kỳ điều riêng tư nào khác có thế giấu.

- Chưa, cô có chuyện gì sao?

Thanh âm của Trương Vĩ truyền đến từ vách tường bên cạnh, tựa như hai người đang mặt đối mặt nói chuyện với nhau vậy.

- Anh không phải là muốn thuê phòng sao? Tôi thấy. . .

Vương Mẫn ngẫm nghĩ, dù ssao vẫn không thế nào nói ra khỏi miệng. Mấu chốt là hai người đêm hôm khuya khoắt nằm ở trên giường cách tường thế này, nói lời như vậy ra thì rất mờ ám rồi. Cô cũng không muốn để cho Trương Vĩ động tâm tư không đứng đắn, cho nên cô muốn tìm cơ hội thích hợp rồi mới nói với hắn.

- Quên đi, ngày mai hãy nói!

- Tùy cô thôi!

Trương Vĩ vừa rồi thiếu chút nữa đã ngủ, lại bị Vương Mẫn gọi tỉnh lại. Nhưng bây giờ đối phương muốn nói lại thôi, khiến cho trong lòng hắn cũng có chút khó chịu, thuận miệng lên tiếng, trở mình mình tiếp tục dỗ giấc ngủ.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)