Phòng Thuật

Chương 43: Share phòng? (1)

Chương Trước Chương Tiếp

- Còn dám liếc lung tung, cẩn thận tôi móc con mắt của anh xuống bây giờ.

Vương Mẫn ngẩng đầu lên, vừa lúc chạm đến ánh mắt của Trương Vĩ, thấy hắn nhìn chằm chằm vào bộ ngực của mình, nhanh chóng dùng tay phải che ở ngực, nũng nịu mắng.

- Khụ. . . cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ là muốn nhìn xem cô có bị thương hay không thôi?

Trương Vĩ ngại ngùng ho khan một tiếng, đáp.

- Tôi cho dù bị thương cũng không cần anh quản. Tôi cho dù có bò về nhà cũng không cần anh giúp đỡ.

Vương Mẫn quyết liệt nói.

-Tôi vừa khéo vẫn chưa từng nhìn thấy qua người nào bò mà đi đường, ngày hôm nay đúng dịp gặp một lần cái cảnh đời này đấy.

Trương Vĩ mỉm cười cười nói, hai tay khoanh trước ngực, đứng ở một bên, dường như đúng thật là chuẩn bị xem náo nhiệt.

Vương Mẫn cố chống người lên, chậm rãi đứng lên từ dưới đất. Nhưng mà chân phải của cô nàng bị thương căn bản không động lực được, thân mình nghiêng một cái ngã xuống đất lần nữa, hét to lên một cách thánh thót:

- A. . . Đau chết tôi mất.

- Được rồi, nhìn bộ dạng của cô như vậy thật đúng là bốn chân chấm đất bò đi rồi.

Trương Vĩ nói.

- Anh có tình người hay không chứ? Tôi bị tổn thương nghiêm trọng như vậy, anh còn ở đó châm chọc.

Vương Mẫn lấy tay ômg cổ chân phải, lạnh giọng chất vấn.

- Được rồi, hay là tôi đỡ giúp cô đi vậy.

Trương Vĩ ngồi xổm người xuống, tay trái ôm eo của Vương Mẫn, dùng sức kéo lên, kéo cô ta lên từ dưới đất. Còn Vương Mẫn bởi vì chân phải không thế dùng lực, thân mình nghiêng một cái, trực tiếp ngã nhào vào trong lòng ngực của Trương Vĩ. Hai cái bánh bao căn phồng, bộ ngực đầy đặn, bị lồng ngực của Trương Vĩ ép làm cho thay đổi hình dạng.

- Trương Vĩ, ai cho anh ôm tôi?! Anh mau buông tôi ra!

Vương Mẫn bị Trương Vĩ ôm eo, kéo vào trong ngực. Thân thế hai người dán thật chặc vào nhau,liền vội giãy dụa, nũng nịu trách cứ.

- Cô đừng cử động, sự nhẫn nại của tôi có giới hạn đấy. Cô dám quậy nữa tôi mặc kệ cô thật đấy.

Trong giọng nói của Trương Vĩ mang theo vẻ tức giận, trầm giọng uy hiếp .

- Trương Vĩ, anh hung cái gì mà hung hả?

Vương Mẫn thấy Trương Vĩ giận thật, thái độ trở nên mềm nhũn ra. Cô nàng cũng sợ Trương Vĩ thật sự để mình cô ở lại chỗ này, vạn nhất nếu có người xấu đến lôi cô vào bụi cỏ, dù có muốn chạy cũng chạy không được, cuối cùng chịu ủy khuất vẫn là bản thân mình.

- Tôi xem cô là đồng nghiệp, lại là phụ nữ, không muốn dây dưa với cô. Nhưng nếu cô cứ mãi khó ưa như vậy, đừng trách tôi không khách khí.

Trương Vĩ vừa dìu Vương Mẫn đi bộ, vừa nói.

- Hừ. . . thế hiện uy phong với phụ nữ thì có gì hay hơn người chứ!

Vương Mẫn nhỏ giọng thầm thì nói.

Thấy Vương Mẫn yên tĩnh trở lại, Trương Vĩ lúc này mới sắc mặt hòa hoãn, ôm eo của Vương Mẫn, dìu thân thế của cô, đi về phía chỗ ở của hai người. Trời mùa hè nên mặc quần áo cũng mỏng manh, Trương Vĩ ôm Vương Mẫn trong lòng, hai người đều có thế cảm nhận được nhiệt độ cùng da thịt trên người lẫn nhau.

Tay trái Trương Vĩ ôm Vương Mẫn, cảm thấy da cô nàng trơn mịn, mềm mại mịm màng mảnh mai không có một chút thịt dư thừa. Theo bước đi lay động, bộ ngực đầy đặn của Vương Mẫn thỉnh thoảng va chạm với lồng ngực của Trương Vĩ, hắn thậm chí có thế cảm nhận được sóng thịt đang rung động, trong lòng nóng lên, không tự chủ được đã có cảm giác khác thường.

Trương Vĩ ôm Vương Mẫn đi một đoạn đường, hai người ai cũng không để ý tới người nào. Cho đến khi hai người đi vào tầng hầm ngầm, Trương Vĩ đưa Vương Mẫn đến cửa, mới lên tiếng:

- Được rồi, vào đi thôi, không cần cảm ơn tôi.

- Tôi dựa vào cái gì màcảm ơn anh chứ? Nếu không phải là bởi vì anh, tôi cũng sẽ không bị thương. Huống chi tôi xem anh giúp đỡ tôi đưa tôi trở về cũng không có lòng tốt gì, nói không chừng muốn cố ý chiếm lấy tiện nghi của tôi.

Vương Mẫn về tới cửa nhà, dũng khí cũng dầy lên, nói với giọng châm chọc.

- Cô này thật đúng là không biết suy xét, nhưng mà, may mắn hai ta cũng không cần làm hàng xóm của nhau quá lâu nữa. Sau này xong việc cũng sẽ không gặp mặt.

Trương Vĩ cười lạnh một tiếng, mở cửa phòng của mình, xoay người đi vào. Vào lúc hắn đang muốn đóng cửa thì bị Vương Mẫn lập tức chặn lại.

- Cô muốn làm gì, nổi điên hả? Có phải phát xuân rồi không?

Trương Vĩ bị cửa phòng đụng phải làm bị thương cánh tay, căm tức hỏi.

- Trương Vĩ, lau sạch cái miệng của anh đi. Lời anh vừa mới nói là có ý gì?

Vương Mẫn hỏi.

- Ý của tôi là nói, cô nổi điên hay sao? Bác sĩ chữa cho cô, cô sắp phát xuân chứ gì? Tôi tới điều trị cho cô nhé, rõ chưa?

Trương Vĩ không chút kiêng kỵ nhìn đánh giá cơ thế của Vương Mẫn, đùa cợt.

- Hừ, miệng chó không thế khạc ra ngà voi, người thích lão nương có rất nhiều. Anh cho dù xếp hàng trên tám đời cũng không tới lượt, đi chết đi.

Vương Mẫn phun nước bọt, mắng.

- Tôi hỏi anh câu nói trước đó của anh là có ý gì? Anh muốn dọn nhà sao?

Vương Mẫn vịn cửa, quay mặt ra ngoài phòng xê dịch thân mình, cảnh giác cất tiếng hỏi.

- Đúng vậy, cô dù sao cũng không thế bảo tôi cả đời ở tầng hai của hầm ngầm này chứ hả? Tiếp tục ở lại nơi này, không chừng tôi thật sự xem mình trở thành con chuột thật rồi.

Trương Vĩ sờ lên vách tường mốc meo, lời nói mang theo một chút giải thoát.

- Nhà cửa chung quanh đây ngoại trừ tầng hầm ngầm, đều là mấy ngàn một gian, anh mướn nổi sao?

Khóe miệng của Vương Mẫn nhếch lên, cười lạnh hỏi.

- Cô đừng dùng thực lực kinh tế của mình đánh giá bản thân tôi.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)