Ngay trước mặt Văn Phương, hắn không tiện quỵt nợ, nhưng sờ vào miệng túi, cũng chỉ có một tờ đỏ (Chú thích: tờ 100 NDT, đổi ra tiền Việt khoảng 350.000 đồng), không chỉ nói ăn bữa tiệc lớn, cho dù là đi nhà hàng bình thường cũng không đủ xài. Hắn ngượng ngập cười nói: - Hôm nay tôi không mang tiền, hai ngày nữa tôi nhất định mời mấy mọi người.
- Được rồi, cậu này thật đúng là không thoải mái, mời cơm khách còn phải đợi tới hai ngày.
Vương Kiến Phát cười nói.
- Bữa đại tiệc này của cậu chúng tôi sẽ nhớ kỹ lắm đó. Anh đừng mong trốn nợ nha!
Lý Lâm chỉ vào Quách Bân, uy hiếp nói.
- Hai ngày nữa tôi nhất định mời.
Quách Bân cười cười xấu hổ. Hắn vốn cũng không có tiền dư dả gì, mời mọi người ăn một bữa cơm, chỉ sợ tiền ăn tháng sau phải giảm bớt một nửa. Chỉ có điều lời nói ra giống như bát nước đổ ra rồi, hắn bây giờ có muốn hối cũng không được.
Quách Bân đánh cuộc thua phải mời khách, đương nhiên là giảm bớt chuyện cho Trương Vĩ. Tuy rằng Quách Bân ngày hôm nay không có cách nào thực hiện, nhưng cũng bất quá là chuyện sớm hay muộn, cho nên vào buổi tối sau khi họp xong, đóng cửa tiệm, mọi người tự ai nấy quay trở về nhà của mình.
Sau khi Trương Vĩ từ biệt cùng các đồng nghiệp thì hắn một mình đi về nhà. Bởi vì ký xong một cái hợp đồng mua nhà, trong lòng hắn đương nhiên vô cùng cao hứng. Nhưng mà Trương Vĩ đi đi một hồi không ngờ lại có một cục đá ném vào sau ót của hắn, tuy rằng đập không đau lắm, nhưng lại làm cho hắn vô cùng hoảng sợ, vội vàng nhìn lại phía sau lưng.
Trương Vĩ vừa nhìn, lại phát hiện Vương Mẫn đi theo phía sau mình cách đó không xa. Tuy rằng Trương Vĩ không thấy động tác ném đá của cô ta, nhưng chung quanh chỉ có một mình cô nàng, không phải là cô ấy thì còn là ai?
- Nhìn cái gì chứ, có phải là cảm thấy các đồng nghiệp đều đi rồi, chung quanh tối như bưng nên muốn mưu đồ bất chính với tôi hay không?
Vương Mẫn cười lạnh hỏi.
- Tôi thấy cô chỉ mong sao cho tôi có mưu đồ bất chính với cô chắc!
Trương Vĩ bị phản công , rõ ràng là Vương Mẫn dùng đá ném vào đầu hắn, ngược lại còn mở miệng gây sự.
- Xì, anh cho rằng mình là ai vậy? Đừng tưởng ký được hai đơn đặt hàng, thì cái đuôi có thế nhỏng cao lên tới trời rồi đó nha.
Vương Mẫn châm chọc nói:
- Anh có thế ký hợp đồng hoàn toàn là bởi vì vận khí tốt thôi.
- Cô nói đúng, tôi có thể ký hợp đồng là bởi vì vận khí tốt, được chưa?
Trương Vĩ có thế hiểu tâm tình của Vương Mẫn. Hắn biết được cô nàng đang phẫn nộ, cho nên cũng không tính toán so đo với cô ta, chỉ nói lấy lệ mà thôi.
- Trương Vĩ, tôi dám cá với anh, lần sau nhất định là tôi sẽ ký được hợp đồng trước. Hơn nữa số tiền còn lớn hơn so với cái hợp đồng mà anh đã ký ngày hôm nay!
Vương Mẫn nói.
Trương Vĩ ký thành công hợp đồng với của hai vợ chồng Hoàng Phân là điều đả kích rất lớn đối với Vương Mẫn. Chuyện này không phải chỉ vì tiền, chủ yếu hơn là vấn đề của sự tôn nghiêm. Vương Mẫn nếu lấy tư cách nghiệp vụ viên thì vô cùng già dặn đầy kinh nghiệm, là nhân viên môi giới cao cấp, cô ta theo khách hàng đã ba tháng mà không thế ký kết hợp đồng, vừa chuyển cho Trương Vĩ mới một ngày lại có thế ký thành công đơn hàng.
Xảy ra chuyện như vậy, Vương Mẫn tin tưởng mình khẳng định là trở thành trò cười trong miệng của người khác, e rằng đồng nghiệp ở Trung Thông môn điếm đều vì vậy mà coi thường mình. Họ sẽ cho rằng năng lực nghiệp vụ của mình kém cỏi, căn bản cũng không có năng lực dẫn khách, thậm chí so ra còn kém hơn Trương Vĩ vốn chỉ là một nhân viên môi giới thực tập này.
- Trương Vĩ, tôi hỏi anh một lần nữa, anh có dám đánh cuộc với tôi không, lần sau tôi nhất định ký được hợp đồng trước anh.
Vương Mẫn lần nữa nói to lên.
- Tôi có thể ký kết hợp đồng đều là dựa vào vận may, làm sao có thể so với cô được?
Trương Vĩ sẽ không cãi chầy cãi cối với một cô gái. Hắn xoay người, sãi bước đi về phía trước mặt:
- Tôi còn có việc đi trước vậy.
Trương Vĩ dùng loại khẩu khí nhẹ nhàng đó nói khiến cho Vương Mẫn rất không thoải mái. Đấy giống như là thuận miệng nói cho lấy lệ với cô nàng, coi thường cô nàng vậy. Vương Mẫn thẹn quá thành giận đuổi theo lên.
- Trương Vĩ, anh đứng lại đó cho tôi, không được… A!
Vương Mẫn vừa đuổi theo Trương Vĩ, vừa nói chuyện với hắn, nhưng mà lời còn chưa nói hết, không cẩn thận một chút đạp hỏng chân, bị trật chân, ngã nhào trên đất.
- Sao vậy? Cô không sao chứ?
Trương Vĩ thấy Vương Mẫn té ngã trên đất, hắn cũng không thế bỏ lại cô ta mặc kệ không ngó ngàng tới. Hắn mới vừa đi tới cúi đầu nhìn Vương Mẫn, nhưng lại thấy cô ta khom người, bộ ngực trĩu nặng thòng xuống, lộ ra một cái rãnh sâu hoắm giữa hai ngực. Hai cái bán cầu tròn trịa lồ lộ ra trong không khí, trắng như tuyết như thế, mê người như thế, khiến cho Trương Vĩ hận không thế cắn một cái.
Chú thích 1:
Tương ứng công trạng/thành tích nghiệp vụ (tiền phí trung gian (hoa hồng) ) đối ứng với việc trích phần trăm được bao nhiêu để thưởng cho Môi giới viên: – Phí hợp đồng từ 10 ngàn trở xuống trích 10% huê hồng; – 10 ngàn cho đến 30 ngàn trích 15%; – 30-50 nghìn trích 20%; – 50-100 nghìn trích 25%; – 100 ngàn cho đến 200 ngàn trích huê hồng 30%; – 200 ngàn cho đến 500 ngàn trích 35%; – 500 ngàn đến 1triệu NDT trích phần trăm 40%; – 1 triệu – 1,5 triệu trích 50%; – 1 triệu rưỡi trở lên trích 60%.