Nửa giờ sau, chủ nhà Trịnh tiên sinh cũng đi đến Trung Thông môn điếm. Trương Vĩ giới thiệu cho hai bên biết nhau một chút, rồi ngồi trong phòng họp bàn luận chuyện ký hợp đồng.
Chủ nhà Trịnh tiên sinh hơn 40 tuổi tên là Trịnh Đức Quang, tóc chải gọn theo kiểu 7/3, thân hình hơi mập mạp, nói chuyện trái lại vô cùng hòa ái, nhìn lại trông giống như là một mặt phật Di lặc cười vậy.
- Trịnh tiên sinh, phu nhân của ông không đến sao?
Lý Nghiễm vừa mới ngồi xuống trong phòng họp, không nhịn được mở miệng hỏi.
- Phu nhân của tôi đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, hiện tại đang an dưỡng ở bệnh viện.
Trịnh Đức Quang đã sớm nhận được ám hiệu của Trương Vĩ, vì để có thế có được tiền đặt cọc mua nhà, liền nói dối giúp hắn.
- Vậy à, vậy bệnh tình của phu nhân nhà ông có nghiêm trọng không?
Lý Nghiễm nghe được lời nói của Trịnh Đức Quang, trong lòng vui mừng, trên mặt cũng không dám biểu lộ ra.
-cảm ơn sự quan tâm của anh, bệnh tình của bà ấy chưa thế ổn định.
Trịnh Đức Quang hàm hồ ứng phó cho qua, nói sang chuyện khác:
- Chúng ta hay là nói một chút về chuyện ký hợp đồng đi.
- Được thôi!
Lý Nghiễm hưng phấn đáp ứng.
Nghe được Trịnh Đức bảo phu nhân của mình đang nằm viện, có thế nói đã chứng minh được chuyện mà Trương Vĩ nói trước đó là thật. Thêm vào đó có thầy phong thủy cũng xác nhận phong thủy, Lý Nghiễm đã hoàn toàn tin tưởng phong thủy của căn nhà này khắc thế vượng phu. Hắn thấy Trịnh Đức Quang căn bản không nhất định lừa gạt mình, dù sao vợ của ông ta bị thương so với chuyện bán nhà cửa là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Lý Nghiễm nếu cho rằng căn nhà này có phong thủy khắc thế vượng phu, đương nhiên là cực lực muốn ký kết hợp đồng mua căn nhà này, trong lúc ký hợp đồng cũng không xảy ra bất ngờ gì. Nhưng mà từ khi bắt đầu ký hợp đồng cho đến lúc ký hợp đồng xong, thậm chí sau khi Trương Vĩ tiễn chủ nhà cùng khách hàng đi, những người khác trong Trung Thông môn điếm vẫn có chút không dám tin tưởng rằng đó là sự thật.
- Trương Vĩ, tên thằng nhóc cậu làm ăn được nha! Không tới mấy ngày mà đã ký thêm được một hợp đồng lớn rồi.
Từ Minh vỗ vai Trương Vĩ, trên mặt lộ ra thần sắc phức tạp. Trương Vĩ có thế ký hợp đồng này thật sự khiến cho Từ Minh rất kinh ngạc, thậm chí có thế nói căn bản cũng không ngờ tới.
- Đúng nha! Cái hợp đồng này có thế thu 150 ngàn tiền hoa hồng. Dựa theo cách trích 30% tiền hoa hồng mà tính, cậu đã có thế thu nhập được 50.000 NDT rồi, cộng thêm 30.000 NDT trước đó, tháng này cậu có thế kiếm được 80 ngàn rồi.
Gương mặt của Lý Lâm đầy vẻ hâm mộ. Cô ta mặc dù là một người nhân viên có nghiệp vụ, già dặn kinh nghiệm, nhưng mà những năm này tiền để dành được vẫn không nhiều bằng Trương Vĩ kiếm được trong vòng một tháng này.
( Hoa hồng của nhân viên môi giới đều tính dựa trên cơ sở phí môi giới thu được, chứ không phải tính trên số tiền mua bán nhà. Căn cứ nhân viên môi giới thu được phí trung gian (hoa hồng) nhiều hay ít trong tháng, mà tỷ lệ hoa hồng cũng được nhận rất khác nhau, có hứng thú có thế xem Chú thích 1)
- Trương Vĩ, cậu có thể ký cái hợp đồng này là có công lao hãn mã của tôi nữa đấy. Cậu phải mời tôi đi ăn cơm nha.
Vương Kiến Phát tranh công nói.
Nghe ba người nói đùa như vậy, Trương Vĩ cũng tràn đầy niềm vui sướng. Mấy ngày trước hắn vẫn còn lo lắng không hoàn thành thành tích định lượng của công ty, sẽ bị công ty đuổi việc, tương lai đầy một màu xám xịt, lúc đó nói không chừng sẽ rơi vào một kết quả sống tạm đầu đường xó chợ lắm.
Nhưng mà, sau khi hắn có được dị năng Độc Tâm Thuật, trong vòng vài ngày liên tục lý được hai hợp đồng lớn, không chỉ giải quyết được nguy cơ nghề nghiệp, thậm chí còn tăng thêm thu nhập hơn 80.000 NDT. Điều này đối với Trương Vĩ trước kia mà nói căn bản là không dám tưởng tượng.
Nhưng mà mọi chuyện luôn có tính hai mặt, có người bởi vì chuyện Trương Vĩ ký được hợp đồng mà cao hứng, nhưng cũng có người cũng sẽ bởi vì chuyện này mà khổ não. Vương Mẫn cùng Quách Bân hai người không hi vọng Trương Vĩ ký được hợp đồng. Hai người này đều xụ mặt xuống, so ra còn bẹp hơn trái cà chua bị ngồi ép bẹp xuống vậy.
Vương Mẫn khổ não thì cũng rất dễ hiểu. Hai vợ chồng khách hàng này là do cô nàng tiếp đãi hết ba tháng, mãi vẫn không thế ký hợp đồng. Vậy mà hôm nay mới vừa chuyển khách hàng cho Trương Vĩ, chưa tới nửa ngày người ta đã có thế thúc đẩy khách hàng ký kết hợp đồng. Đây cũng có nghĩa là nói cô đã chắp tay tặng cho Trương Vĩ năm vạn NDT vốn dĩ thuộc về mình, thử hỏi lòng cô nàng làm sao không thế đau chứ?
Về phần Quách Bân, khổ não hoàn toàn là tự rước lấy. Hoặc là nói hắn xuất phát từ sự ghen tỵ, trước kia vào lúc Trương Vĩ chưa ký được hợp đồng, hắn vẫn luôn châm biếm đôi câu. Hiện giờ Trương Vĩ thoắt một cái ký được hai hợp đồng, ngược lại làm cho hắn cảm thấy có chút vô cùng mất mặt , càng sợ hơn là Trương Vĩ sẽ châm biếm ngược lại mình.
- Quách Bân, tôi nhớ anh đã từng nói, chỉ cần Trương Vĩ có thế ký cái hợp đồng này, buổi tối nay anh sẽ mời mọi người ăn bữa tiệc lớn, đúng không?
Văn Phương lộ ra một nụ cười giảo hoạt hỏi.
- Đúng đấy, chuyện này tôi cũng nhớ là vậy. Quách Bân có muốn quỵt cũng quỵt không được, nhất định phải mời ăn cơm.
Lý Lâm cũng ồn ào nói theo.
- Ha ha, vậy thì thật là tốt, tiết kiệm được tiền một bữa cơm của tôi.
Trương Vĩ cười nói.
Nghe đám người Lý Lâm ồn ào cả lên, mặt của Quách Bân lập tức càng sậm sì hơn.