Nhận được tin, Vương Chấn Hưng không hề ngạc nhiên. Trước khi đến Tống gia, anh đã xem bói và biết trước mình sẽ gặp vận đào hoa.
“Sao cô cứ nhìn tôi mãi thế?” Vương Chấn Hưng đột nhiên lên tiếng sau một hồi nhìn nhau với Tống Tịnh Huyên.
Giật mình nhận ra bản thân thất thố, Tống Tịnh Huyên vội vàng dời mắt: “Chỉ là hơi bất ngờ, không ngờ anh lại trẻ như vậy.”
“Vậy xem như chúng ta đã đạt thành thỏa thuận.” Vương Chấn Hưng chầm chậm đưa tay ra.
Tống Tịnh Huyên nở nụ cười rạng rỡ, bắt tay Vương Chấn Hưng: “Đương nhiên rồi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây