“Vậy mời đi theo tôi.” Tống Vân Kỳ đứng dậy dẫn đường.
Vương Chấn Hưng cũng đứng dậy, nhưng bị Hàn Mi kéo lại.
“Cẩn thận có mai phục.” Hàn Mi hạ giọng nói.
“Người mà tôi nói đến cô ấy không dễ dàng ra ngoài, vậy nên chúng ta đến đó thì tốt hơn.” Thính lực Tống Vân Kỳ rất tốt, có thể nghe được lời thì thầm của Hàn Mi.
“Không sao, chị cứ đợi ở đây, tôi qua xem sao.” Vương Chấn Hưng trấn an.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây