Đến mép sân thượng, Tiêu Vũ vận khí chuẩn bị thi triển khinh công, bỗng nhiên một bóng người lao ra.
“Tên trộm kia, cuối cùng cũng đợi được mày, mau thúc thủ chịu trói, nếu không đừng trách tao không khách khí.” Tần Dật xuất hiện đầy oai phong, cảnh cáo Tiêu Vũ.
“Trộm gì chứ, cậu nhận nhầm người rồi.”
Tiêu Vũ thấy khinh công cậu ta không tệ, sợ bị dây dưa làm lỡ việc nên muốn giải thích rõ ràng.
“Ăn mặc lén lút, mặt mũi khả ố, còn lấm la lấm lét, chính là mày không sai.” Tần Dật đánh giá Tiêu Vũ một lượt, khẳng định chắc nịch.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây