“Ông cũng đâu phải ba tôi, lo chuyện bao đồng làm gì? Chính ông còn không phải có hai người phụ nữ sao? Ngoài mẹ tôi ra, còn có Khương Y, vậy mà còn dạy dỗ tôi.” Tần Dật trợn mắt.
Vương Chấn Hưng cười cười, không nói thêm gì với Tần Dật, chỉ nói với Hứa Du Nhu: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”
Hứa Du Nhu vui vẻ gật đầu, đi về phía phòng ngủ.
Tần Dật thấy hai người vào phòng ngủ, liền nheo mắt, vội vàng lấy hai tờ khăn giấy, vo thành hai cục nhét vào tai.
Không nghe thấy động tĩnh thì sẽ không phiền lòng.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây