“Ông còn chưa đến năm mươi mà thân thể đã gần như ông lão bảy mươi tám tuổi rồi. Không có sức mà hưởng phúc đâu.” Tiêu Vũ cười nói.
“Vậy… còn cứu vãn được không?” Âu Dương Kính lo lắng hỏi.
“Người khác thì không cứu được, nhưng ông may mắn gặp tôi.” Tiêu Vũ cười đắc ý, đưa tay xoa xoa trên người rồi đặt một viên gì đó vào lòng bàn tay.
Âu Dương Kính do dự một chút rồi nuốt viên đó xuống, uống nước ấm cho trôi.
Cái hương vị kì quái này suýt khiến ông ta nôn cả bữa tối hôm qua ra ngoài.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây