Vương Chấn Hưng thuận theo lời Tần Dật, nói với Hứa Du Nhu: “A Nhu, anh có lỗi với em, chúng ta chia tay đi.”
“Không, em không muốn chia tay!” Nước mắt Hứa Du Nhu chực trào ra, vội vàng nắm chặt tay Vương Chấn Hưng, sợ anh rời xa mình.
Vương Chấn Hưng hỏi: “Anh phạm sai lầm rồi, em còn muốn đi theo anh sao?”
“Em... em tin nhất định có nguyên nhân. Anh chắc chắn không cố ý, đúng không?” Hứa Du Nhu quen biết Vương Chấn Hưng đã lâu, tin tưởng nhân phẩm của anh, nên dè dặt hỏi.
Vương Chấn Hưng vỗ ngực tự trách: “Anh là người chính trực, đương nhiên không thể cố ý làm chuyện này. Đó là cô gái hai mươi tuổi, anh còn thấy có lỗi!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây