Dù sao tu vi thân thể nhiều hơn đối phương một cảnh giới, lão phu còn có thể đưa Tỏa Hồn Linh Đỉnh cho hắn mượn dùng một chút, trên người hắn hẳn cũng còn có những thứ khác...
- A —— Nhạc sư bá, không muốn đâu.
Không đợi hắn nói xong, Chu Ngọc Phong đột nhiên gào thét một tiếng, khóc rống lên, nằm trên mặt đất lạnh run nói:
- Đệ tử đánh không lại, đánh không lại! Sư tôn, đệ tử không dám... Đại trưởng lão, các vị sư thúc sư bá, đệ tử chỉ có tu vi cao một chút, không có bất kỳ kinh nghiệm thực chiến nào, hơn nữa vừa lên chiến đài liền phát run, là một con gà bệnh, không nên phái đệ tử đi lên...
Nói xong, hắn lần nữa dập đầu như giã tỏi, một bên khóc, một bên cầu xin tha thứ.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây