Cô cảm thấy như sắp phát điên. Mới vài giờ ở cùng, cô đã thấy thời gian trôi qua dài như cả năm.
Trời ơi, không biết em gái cô thường làm thế nào để quản lý ba đứa nhóc này đây?
Ngược lại, Mục Hưu Luân rất điềm tĩnh. Anh nhanh chóng nhét ba con tôm lớn đã bóc vỏ vào miệng bọn trẻ, tranh thủ lúc chúng bận nhai để giảng giải.
“Nếu ba đứa ăn hết cơm trong bát ngoan ngoãn, lát nữa chú sẽ dẫn các cháu đi gặp nhân viên thủy cung. Họ sẽ giải thích tỉ mỉ cho các cháu về lý do càng cua lại một bên to, một bên nhỏ. Được không nào?”
Mắt ba nhóc sáng lên, lập tức im lặng ăn sạch phần cơm trước mặt.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây