Đối mặt với một người sắp chết, nương của nàng lần này trở về hơn phân nửa là bị đám tiểu nhân ở trong nhà đâm chọc, hoặc là cầu khẩn Đại tướng quân sớm trở về khắc chết nàng. Cái này so với khuyến khích Lâm phu nhân đơn giản thuận tiện hơn nhiều.
“Lâm thừa tướng và nương ta đều thất bại tan tác mà về, còn sợ bà ta nữa sao?” Lâm Hàn buồn cười: “Các ngươi cho rằng vì sao cha ta lại không thích ta như vậy? Chỉ vì ta không thể hòa hợp được. À đúng rồi, quên nói với các ngươi, năm nay ta hai mươi tuổi.”
Đám người Hồng Lăng ngạc nhiên đến không khép miệng lại được, kéo đến hai mươi tuổi còn không gả đều là người miệng lệch mắt nghiêng người có khuyết tật.
“Chuyện này người ở huyện Phượng Tường ai cũng biết cả. Có chuyện này chắn ở phía trước, cho dù ta đánh cả nhà bọn họ một trận thì bọn họ cũng không dám cầu bệ hạ đứng ra làm chủ.” Lâm Hàn nói: “Muội muội đích xuất của ta năm nay mười bảy, còn chưa đính hôn. Nháo đến trước mặt bệ hạ, ta hoàn toàn có thể nói cha ta bằng mặt mà không bằng lòng, cố ý không làm mai cho nữ nhi.”
Kì thực Lâm gia muốn tìm người môn đăng hộ đối, nhưng nhà trai lại chướng mắt nữ nhi Lâm gia. Hạ thấp xuống thì lại không cam lòng. Cao không được thấp không được, liền kéo dài đến tận bây giờ.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây