Mạt Tùy Thanh gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Huyền, hai tay nàng nắm chặt, cả người run rẩy nhẹ.
Mà nam tử ở bên cạnh thì kinh ngạc nhìn Diệp Huyền.
Diệp Huyền nói xong, xoay người rời đi, mà đúng lúc này, Mạt Tùy Thanh đột nhiên quát: “Ngươi dám nhục mạ ta!”
Diệp Huyền dừng bước lại, hắn xoay người đi tới trước mặt Mạt Tùy Thanh, “Nhục mạ ngươi? Ta đã nhường ngươi hai lần, là ngươi cứ bám riết lấy ta được không?”
Nói xong, hắn nhẹ nhàng véo véo gò má Mạt Tùy Thanh, “Mạt cô nương, ngươi tự hỏi xem, ngươi ngoại trừ khuôn mặt này, còn có thân phận này của ngươi, ngươi còn có cái gì? Hoặc là nói, không có khuôn mặt này, không có thân phận Mạt gia, ngươi cảm thấy chung quanh còn có nam nhân vây quanh ngươi sao? Bọn họ vây quanh ngươi, ngươi cho rằng thật sự thích ngươi sao? Không, bọn họ chỉ thích cái túi da này của ngươi, thích thân phận của ngươi, không có cái túi da này, không có thân phận Mạt gia này, ngươi ở trong mắt bọn họ, chẳng đáng một xu!”
Nói xong, hắn buông tay ra, lại nói: “Ngươi cảm thấy ngươi đang đùa bỡn những nam nhân kia, nhưng mà, nói thẳng, ngươi đùa bỡn những nam nhân kia có ý nghĩa gì? Có ý nghĩa gì? Nam nhân hơi có chút đầu óc, sẽ không bị ngươi đùa bỡn. An cô nương nói không sai, Mạt gia các ngươi tốt xấu gì cũng là đại tộc, ngươi cả ngày làm những chuyện này, ngươi không cảm thấy ngươi làm mất mặt gia tộc ngươi sao? Ngươi suy nghĩ cho kỹ đi. Còn nữa, đừng tính toán ta. Ta không muốn một quyền đánh chết ngươi, rồi bị Mạt gia các ngươi đuổi giết vô tận!”
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Tại chỗ, hai nắm đấm Mạt Tùy Thanh nắm chặt, sắc mặt lạnh như băng, không biết đang suy nghĩ gì.
Diệp Huyền trở lại phòng riêng của mình, đối với Mạt Tùy Thanh, hắn không đến nỗi đặc biệt chán ghét, nhưng cũng thật sự không có một tia hảo cảm, loại nữ nhân này, thật sự là quá tự cao tự đại.
Không nghĩ tới Mạt Tùy Thanh nữa, hắn trở về Giới Ngục Tháp.
“Tiền bối?”
Diệp Huyền nhìn lướt qua bốn phía, nhẹ giọng nói.
Bốn phía, vô cùng yên tĩnh, nữ tử thần bí vẫn không trả lời.
Sắc mặt Diệp Huyền lập tức trầm xuống, nữ tử thần bí không có ở đây, hắn thật sự có chút hoảng loạn!
Đúng lúc này, lối vào tầng thứ hai đột nhiên bay ra một tờ giấy, nhìn thấy tờ giấy này, Diệp Huyền khẽ nhíu mày, lại tới nữa rồi!
Rất nhanh, tờ giấy kia bay tới trước mặt hắn, phía trên là một khuôn mặt bình tĩnh, rất bình tĩnh, nhìn không ra hỉ nộ . Mà ở phía dưới khuôn mặt bình tĩnh này, là một dấu vuốt.
Khóe miệng Diệp Huyền giật giật, hắn nhìn lướt qua bốn phía, sau đó vội vàng ra khỏi Giới Ngục Tháp.
Tầng thứ hai này rốt cuộc giam giữ tồn tại gì?
Trong lòng Diệp Huyền tràn ngập nghi hoặc.
Nhưng mà, bất kể là giam giữ thứ gì, có một điểm hắn có thể xác định, đó chính là tuyệt đối không phải thứ hắn hiện tại có thể chống lại!
Phải nhanh chóng tìm kiếm cái gọi là đạo tắc kia!
Trong lòng Diệp Huyền đã hạ quyết tâm!
Trong thời gian tiếp theo, Diệp Huyền bắt đầu điên cuồng tu luyện!
Hiện tại hắn đã là Ngự Khí cảnh, mà đối với cảnh giới này, hắn còn chưa hoàn toàn lĩnh hội, đặc biệt là vận dụng kiếm khí cùng kiếm quang, đáng tiếc là nữ tử thần bí gần đây đều không nói gì, bởi vậy, đối với việc vận dụng kiếm khí cùng kiếm quang, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình từ từmò mẫm!
Phải nói là, hiện tại hắn thi triển Nhất Kiếm Định Sinh Tử đã không còn gian nan như vậy. Không chỉ có như thế, uy lực của Nhất Kiếm Định Sinh Tử cũng tăng cường rất nhiều. Hiện tại Nhất Kiếm Định Sinh Tử của hắn hoàn toàn có thể đánh chết một cường giả Lăng Không cảnh!
Mà Nhất Kiếm Định Sinh Tử này cũng có thể nói là sát chiêu cùng át chủ bài lớn nhất của hắn!
Trong thời gian tiếp theo, Diệp Huyền bắt đầu điên cuồng luyện kiếm, luyện quyền!
Cho dù là kiếm hay quyền, hắn đều không muốn từ bỏ.
Thời gian trôi qua rất nhanh, hai ngày sau, vân thuyền bắt đầu chậm rãi hạ xuống.
Lưỡng Giới thành đã đến!
Diệp Huyền rời khỏi phòng, đi tới boong tàu, hắn đứng ở mũi tàu nhìn xuống, Lưỡng Giới thành càng lúc càng lớn. Khi nhìn thấy Lưỡng Giới thành, hắn có chút kinh ngạc, bởi vì giờ phút này trên tường thành Lưỡng Giới thành đều có binh lính đứng, không chỉ có như thế, ở dưới thành còn có hơn ngàn binh lính đang luyện tập, nhìn chung, những binh lính này động tác đồng đều, trên người đều mang theo sát khí, vừa nhìn đã biết là tinh binh!
Rất nhanh, vân thuyền vững vàng dừng lại ở Lưỡng Giới thành, Diệp Huyền nhảy xuống vân thuyền, mà đúng lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn.
Chính là Mạt Tùy Thanh!
Diệp Huyền nhíu mày, đang muốn nói chuyện, Mạt Tùy Thanh đột nhiên nói: “Ngươi nhớ kỹ cho ta!”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
“Thật khó hiểu!”
Diệp Huyền lắc đầu, sau đó lấy ra một tấm bản đồ, tấm bản đồ này là do lão Kỷ đưa cho hắn trước lúc đi, phía trên có vị trí chính xác của động phủ Kiếm Chủ. Rất nhanh, hắn đã tìm được vị trí đó.
Không ở lại trong thành, Diệp Huyền trực tiếp chạy ra khỏi thành, sau đó chạy về phía dãy núi bên phải. Rất nhanh, hắn tiến vào trong dãy núi mênh mông. Đối với núi rừng, hắn không hề xa lạ!
Đi theo hướng mà bản đồ chỉ, khoảng hai canh giờ sau, Diệp Huyền càng đi sâu vào bên trong, không khí xung quanh càng ngày càng nóng, lại qua thêm một canh giờ, Diệp Huyền dừng lại, cách hắn không xa, ba ngọn núi lớn đứng sừng sững, ở giữa là một khe núi lớn!
Đến rồi!
Diệp Huyền đang muốn tiếp tục đi về phía trước, mà đúng lúc này, một cỗ uy áp vô hình đột nhiên bao phủ hắn.
Sắc mặt Diệp Huyền khẽ biến, hắn nhìn lướt qua bốn phía, không phát hiện ra ai.
“Giấy thông hành!”
Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai Diệp Huyền.
Diệp Huyền vội vàng lấy ra ngọc bội mà An Lan Tú đã đưa cho hắn, hắn cầm ngọc bội lên, rất nhanh, cỗ uy áp kia biến mất không còn dấu vết.
Diệp Huyền tiếp tục đi tới, rất nhanh, hắn tiến vào trong khe núi, mà khi tiến vào trong khe núi, Linh Tiêu Kiếm trong cơ thể hắn vậy mà lại rung động, muốn lao ra khỏi cơ thể!
Diệp Huyền trong lòng kinh hãi, vội vàng trấn áp Linh Tiêu Kiếm.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Diệp Huyền nhíu mày, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.
“Ngươi tới rồi!”
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ bên phải Diệp Huyền, Diệp Huyền nghe vậy nhìn sang, bên phải hắn, có một nữ tử đang đứng.
Nữ tử mặc trường bào màu bạc, bên hông đeo một thanh loan đao màu vàng!
Cửu công chúa!
Diệp Huyền đi tới trước mặt Cửu công chúa, kinh ngạc nói: “Ngươi biết ta sẽ tới?”
Cửu công chúa đánh giá Diệp Huyền một chút, gật đầu: “Đi theo ta!”
Nói xong, nàng xoay người đi về một bên.
Diệp Huyền suy nghĩ một chút, rồi đi theo.
Trên đường, Cửu công chúa không nói gì, Diệp Huyền lại nhịn không được hỏi: “Ngươi biết ta sẽ tới?”
“Nàng ấy là tri kỷ của ta!” Cửu công chúa đáp.
An Lan Tú!
Diệp Huyền hiểu ra. Chắc chắn là An Lan Tú đã nói cho Cửu công chúa biết chuyện nàng đưa ngọc bội cho hắn!
Rất nhanh, dưới sự dẫn dắt của Cửu công chúa, hai người đi tới một khoảng đất trống trong rừng.
Cửu công chúa ngồi xuống đất, nàng ra hiệu cho Diệp Huyền cũng ngồi xuống, Diệp Huyền cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống.
Cửu công chúa cầm một cành cây vẽ một vòng tròn trên mặt đất, “Động phủ này là do Thương Giới Kiếm Chủ để lại, còn Thương Giới Kiếm Chủ là ai, ta sẽ không giới thiệu nhiều. Dù sao cũng là một nhân vật từng khiến cả Thanh Thương giới phải kinh diễm. Động phủ này không phải là do hắn để lại lúc ở thời kỳ đỉnh phong, mà là do hắn để lại từ thời còn trẻ, nhưng dù vậy, giá trị của nó cũng không thể đo lường được. Mà lần này tham gia khai phá động phủ này, chính là những lão quái vật cấp cao, còn có các quốc gia và một số thế lực tông môn trên núi.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút, nhìn Diệp Huyền, “Không có bất kỳ thế lực nào có thể độc chiếm động phủ này, cho nên, để tránh xung đột lớn, cấp trên đã phát ra một số lệnh bài thông hành, để cho thế hệ trẻ tuổi của các thế lực tiến vào tìm kiếm cơ duyên. Nói chung, lần này tới đây không chỉ có người của Khương quốc, mà còn có cả những thiên tài đến từ các quốc gia khác, và cả một số đệ tử tông môn nữa, lần này ngươi sẽ được gặp những thiên tài đến từ các quốc gia khác ngoài Khương quốc.”
Diệp Huyền đột nhiên hỏi: “Thương Mộc học viện cũng có người tới sao?”
Cửu công chúa liếc nhìn Diệp Huyền: “Có, nhưng không biết lần này người tới sẽ là ai.”
Diệp Huyền gật đầu, không nói gì thêm, dù sao đến lúc đó cùng lắm thì đánh một trận là được!
Như biết được suy nghĩ của Diệp Huyền, Cửu công chúa nhìn hắn một cái: “Nhớ kỹ, lần này ngươi tới là để tìm kiếm cơ duyên, không phải tới để đánh nhau giết người.”
Diệp Huyền cười khẽ: “Ta cũng không muốn chủ động đi tìm bọn họ đánh nhau, ta chỉ sợ bọn họ vừa nhìn thấy ta đã tới đánh ta, ngươi cũng biết chuyện giữa Thương Lan học viện và Thương Mộc học viện mà!”
Cửu công chúa gật đầu: “Đến lúc đó rồi tính!”
Nói đến đây, nàng như nhớ ra điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Huyền: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi là kiếm tu phải không?”
Diệp Huyền gật đầu.
Cửu công chúa trầm mặc một lát, rồi nói: “Chớ có tùy tiện để lộ thân phận kiếm tu của ngươi.”
“Vì sao?” Diệp Huyền không hiểu.
Cửu công chúa trầm giọng nói: “Đây là động phủ của Thương Giới Kiếm Chủ, Thương Giới Kiếm Chủ là kiếm tu, kiếm tu tới đây ắt sẽ có một chút ưu thế. Nếu ngươi để lộ thân phận kiếm tu, rất có thể sẽ bị người ta nhắm vào.”
Nói xong, nàng nhìn về phía bên phải: “Sau khi đi vào, cơ duyên không phải là tìm kiếm, mà là tranh giành, ai giành được thì là của người đó!”
Diệp Huyền: “...”
Lúc này, Cửu công chúa lấy ra hai viên đan dược màu xanh lục, nàng búng tay một cái, một viên bay tới trước mặt Diệp Huyền: “Tị Độc Đan, phòng ngừa vạn nhất!”
Diệp Huyền gật đầu, trực tiếp nuốt vào.
Cửu công chúa thấy Diệp Huyền ăn mà không chút do dự, nàng nhìn Diệp Huyền một cái: “Ngươi tin tưởng ta như vậy sao?”
Diệp Huyền nhẹ giọng nói: “Ta tin tưởng nàng ấy!”
An Lan Tú!
Vì An Lan Tú là tri kỷ của Cửu công chúa, vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa, người trước mắt này tuyệt đối đáng tin!
Cửu công chúa đánh giá Diệp Huyền: “Ngươi thích nàng ấy?”
Diệp Huyền: “...”
Cửu công chúa thu hồi ánh mắt, sau đó nuốt viên Tị Độc Đan của mình vào: “Cố gắng lên!”
Diệp Huyền đang muốn nói chuyện, đúng lúc này, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng bước chân, Diệp Huyền cùng Cửu công chúa quay đầu nhìn về phía nơi phát ra tiếng bước chân.
Người tới là một nam tử, ước chừng hai mươi tuổi, dáng người khôi ngô, trên mặt còn có râu quai nón.
Nhìn thấy người tới, Diệp Huyền cau mày lại, bởi vì người trước mắt này mặc trang phục Đường quốc.
Khi nhìn thấy Diệp Huyền và Cửu công chúa, nam tử khôi ngô cũng hơi ngẩn người, hiển nhiên, hắn cũng vô tình đi tới nơi này. Hắn đang chuẩn bị rời đi, mà lúc này, hắn đột nhiên nhìn về phía Cửu công chúa cách đó không xa, hai mắt híp lại: “Khương quốc!”
Cửu công chúa thu hồi ánh mắt, nghiêng người dựa vào một gốc cây.
Nam tử khôi ngô liếc mắt đánh giá Cửu công chúa, khóe miệng hắn đột nhiên nhếch lên, nụ cười có chút dâm tà, “Ta thích ngủ với nữ nhân Khương quốc, chơi rất sướng. Ngươi...”
Đúng lúc này, Diệp Huyền vốn đang ngồi dưới đất đột nhiên nhảy tới, sau một khắc, cả người hắn tựa như một con báo săn mồi trực tiếp vọt tới trước mặt nam tử khôi ngô, sắc mặt tên kia đại biến!
Tránh lui đã không kịp, nam tử khôi ngô chỉ có thể vội vàng đánh ra một quyền!
Mà lúc này, Diệp Huyền cũng đánh ra một quyền.
Quyền kình bùng nổ!
Một quyền này, không chỉ xen lẫn chiến ý, còn có một cỗ uy áp quyền thế!
Hai quyền va chạm!
Ầm!
Rắc!
Cả người nam tử khôi ngô trực tiếp bị hất văng ra ngoài, cùng lúc đó, toàn bộ cánh tay của hắn cũng trực tiếp bị gãy xương biến thành một hình dạng kỳ dị!
Diệp Huyền đánh bay nam tử khôi ngô sau một quyền lập tức xông tới.
Một lát sau, Diệp Huyền xách nam tử khôi ngô không ngừng kêu rên kia đi tới trước mặt Cửu công chúa, hắn đá nam tử khôi ngô: “Xin lỗi!”
Cửu công chúa liếc nhìn Diệp Huyền: “Xin lỗi cái gì?”
Ngay sau đó, nàng đột nhiên rút ra kim đao bên hông hướng yết hầu nam tử khôi ngô rồi cứa mạnh xuống.
Xoẹt!
Đầu của nam tử khôi ngô trực tiếp lìa khỏi cổ!
Cửu công chúa thu hồi kim đao, nàng xách cái đầu đẫm máu kia, sau đó liếc nhìn Diệp Huyền: “Ngươi còn chưa đủ tàn nhẫn, học hỏi thêm đi! Hắn hẳn là còn có đồng bọn, đi, ta dẫn ngươi đi giết người!”
Diệp Huyền: “...”