Nhất Kiếm Độc Tôn

Chương 34: Chỉ có ngươi lắm lời!

Chương Trước Chương Tiếp

Thương Lan học viện!

Diệp Huyền nhìn thoáng qua thi thể nam tử trước mặt, trong lòng có chút cảm khái, ở Thanh Thành, các thế gia vì tranh giành lợi ích, thủ đoạn cũng đều cực kỳ tàn nhẫn, mà hắn không ngờ, ở đế đô, tranh đấu giữa những thế lực lớn này, càng thêm tàn nhẫn, hơn nữa là không hề nương tay.

Lúc này, Lục Tiêu Nhiên đột nhiên chỉ vào một đài tròn cách đó không xa bên đường nhỏ, “Diệp tiểu hữu có biết đây là vật gì không?”

Diệp Huyền quay đầu nhìn lại, cách đó không xa có một đài tròn, đài tròn rộng chừng bốn mươi trượng, mà trên đài tròn, có chín tượng gỗ cầm trong tay trường mộc kiếm.

Chín tượng gỗ đứng thành một hàng, đứng chỉnh tề!

“Đây là?” Diệp Huyền có chút tò mò hỏi.

Lục Tiêu Nhiên nói nhỏ: “Đây là Cửu Cung trận nổi danh của Thương Mộc học viện, nghe nói là do tổ sư của Thương Mộc học viện sáng tạo, ở trong Thanh Châu trăm nước này, phàm là nơi nào có Thương Mộc học viện đều có trận pháp này. Mà mục đích của trận pháp này, nghe nói là một khảo hạch, một khảo hạch đặc thù, phàm là người có thể phá trận này dưới hai mươi tuổi, viện trưởng Thương Mộc học viện nhất định phải thu người này làm học trò, tương đương với thân truyền đệ tử của viện trưởng.”

Nói xong, hắn lắc đầu cười: “Đáng tiếc, trận pháp này đã gần năm mươi năm chưa từng có người phá giải.”

Cửu Cung trận!

Diệp Huyền liếc mắt đánh giá chín tượng gỗ kia, “Trận pháp này rất lợi hại sao?”

Lục Tiêu Nhiên cười khổ: “Không phải lợi hại bình thường, đã từng có một cường giả Lăng Không cảnh muốn thử xem, đáng tiếc, người đó còn chưa chống đỡ nổi mười hơi thở đã bị chém giết. Mà người có thể đạt tới Lăng Không cảnh trước hai mươi tuổi, đó là rất ít!”

Nói đến chỗ này, hắn hơi dừng lại một chút, lại nói: “Nghe đồn Thương Mộc học viện từng mời An quốc sĩ đến phá giải trận pháp này, bất quá, nàng rốt cuộc có tới hay không, không có ai biết.”

Diệp Huyền đang muốn nói chuyện, đúng lúc này, một đạo thanh âm già nua đột nhiên từ trên không vang lên, “Khảo hạch bắt đầu!”

Theo thanh âm này rơi xuống, người tụ tập trước con đường nhỏ lập tức xông ra ngoài.

Diệp Huyền quay đầu sờ sờ đầu nhỏ của Diệp Linh, sau đó hắn nhìn về phía Lục Tiêu Nhiên: “Lục tiền bối, làm phiền người chăm sóc muội muội ta một chút!”

Lục Tiêu Nhiên cười nói: “Tất nhiên!”

Diệp Linh nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Huyền: “Ca ca, cố lên!”

Diệp Huyền cười hắc hắc, sau đó xoay người gia nhập vào trong đám người.

Nhìn Diệp Huyền biến mất trong đám người, Diệp Linh mỉm cười, nhưng mà rất nhanh, toàn thân nàng run lên, cả người như rớt vào hầm băng, trên người còn có hàn khí tràn ra, tựa như một khối băng.

Nhìn thấy cảnh này, Lục Tiêu Nhiên kinh hãi, hắn vội vàng nói: “Đi thôi, chúng ta về trước!”

Diệp Linh lại lắc đầu, “Lục bá bá, không, không sao, ta...”

Nói xong, nàng lấy ra khối Thiên Hỏa Noãn Ngọc kia, “Có cái này, ta, ta không sao!”

Lục Tiêu Nhiên còn muốn nói gì đó, Diệp Linh lại ngẩng đầu nhìn về phía xa, nhẹ giọng nói: “Chỉ có nhìn thấy ca ca gia nhập Thương Mộc học viện, ta, ta, ta mới có thể yên tâm!”

Lục Tiêu Nhiên thấp giọng thở dài, hắn vỗ nhẹ lên người Lục Minh: “Đi lấy hai tấm da dài bằng nhung cho Linh tỷ tỷ, nhanh lên một chút!”

Tiểu mập mạp Lục Minh vội vàng gật đầu, sau đó xoay người chạy đi.

Ở phía xa, Diệp Huyền đã biến mất trong đám người, cũng giống như mọi người, Diệp Huyền cũng có chút hưng phấn cùng kích động, bởi vì Thương Mộc học viện đang ở trước mắt, một khi gia nhập Thương Mộc học viện, bệnh của muội muội sẽ có hy vọng!

Trong đám người, Diệp Huyền ngẩng đầu nhìn thoáng qua giữa sườn núi, hắn hít sâu một hơi: “Cố gắng lên! Vì muội muội, cũng vì chính ta!”

Nói xong, hắn bước nhanh hơn.

Lúc đầu mọi người chạy rất nhanh, nhưng mà, sau khi đi được chừng mười dặm, gần như chín phần người giảm tốc độ, hơn nữa là càng ngày càng chậm!

Bởi vì mọi người đi tới đi lui, trên người đột nhiên xuất hiện một cỗ áp lực vô hình, mà mỗi khi bọn hắn tiến lên phía trước một bước, cỗ áp lực này lại tăng thêm một phần. Vì vậy, khi người đi đầu đi được gần hai mươi dặm, phía sau đã có người dần dần bị loại!

Tuy nhiên, tốc độ của mấy người dẫn đầu vẫn rất nhanh!

Rõ ràng, có người rất bình thường, nhưng cũng có người thực lực rất mạnh.

Diệp Huyền đi không nhanh không chậm, về phần cỗ áp lực vô hình kia, đối với hắn mà nói, hoàn toàn không có ảnh hưởng gì!

Bởi vì gân cốt và thân thể hiện tại của hắn, cho dù là cường giả Lăng Không cảnh cũng chưa chắc mạnh hơn hắn.

Ẩn tàng cảnh giới!

Lúc này ưu thế và chỗ cường đại của ẩn tàng cảnh giới của hắn mới có thể thể hiện ra!

Thời gian trôi qua từng chút một, càng đi lên cao, số người càng ngày càng ít, một canh giờ sau, những người còn tiếp tục đi, chỉ còn lại không đến một trăm! Mà trong đó đại đa số người đều đi vô cùng gian nan!

Nhưng vẫn có một số người rất nổi bật, trong đó người đi đầu là một nam tử mặc cẩm y. Người này ngay từ đầu đã dẫn trước, bỏ xa mọi người phía sau gần mười trượng. Ban đầu mọi người đều nghĩ rằng hắn sẽ chậm lại, nhưng điều khiến mọi người không ngờ là, cho dù đi đến lúc này, tốc độ của hắn vẫn rất nhanh!

Mà phía sau nam tử mặc cẩm y không xa, theo sát là một nam tử mặc hoa bào cùng với một nam tử đeo trường đao bên hông.

Hai nam tử cách nam tử cẩm y gần mười trượng, hai người đều nhìn chằm chằm nam tử cẩm y ở phía xa, tốc độ tuy chậm hơn một chút so với lúc trước, nhưng vẫn vững vàng, không có vẻ mệt mỏi.

Mà phía sau hai nam tử này, chỉ còn lại không đến trăm người, trong đó đại đa số đều đã kiệt sức, đi vô cùng khó khăn.

Về phần Diệp Huyền, vẫn là không nhanh không chậm, cỗ áp lực kia đối với hắn mà nói, thật sự không có ảnh hưởng gì, thậm chí sau khi đi một đoạn đường, áp lực trên người hắn không những không tăng lên, mà hắn còn không cảm nhận được chút áp lực nào!

Về phần vì sao không đi nhanh, kỳ thật hắn cũng không nghĩ đến vấn đề này, chỉ là thuận theo tự nhiên mà đi, đối với hắn mà nói, đi nhanh cũng được, đi chậm cũng được, chỉ cần đi đến đích là được.

Nói một cách đơn giản chính là, không cố ý, muốn đi như thế nào thì đi như thế đó!

Nửa canh giờ sau, những người còn trên con đường nhỏ, chỉ còn lại không đến bốn mươi người, mà lúc này, nam tử cẩm y dẫn đầu đã đi đến đích, tiếp theo là nam tử hoa bào cùng với nam tử đeo đao.

Mà khi sắp đến đích, hắn đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía một cây cọc gỗ bên đường nhỏ, trên cọc gỗ đóng một nam tử, nhìn bề ngoài, ước chừng hai mươi tuổi, nam tử trông rất thê thảm, hai tay hai chân đều không có, thậm chí ngay cả mắt cũng không có, chỉ còn hai hốc mắt trống rỗng.

Không cần phải nói, đây hẳn là học viên của Thương Lan học viện, hơn nữa, nhìn thi thể, có lẽ là mới chết không lâu.

Diệp Huyền lắc đầu thở dài, không cần phải nói, Thương Lan học viện cùng Thương Mộc học viện hẳn là có mối thù sâu đậm.

Không dừng lại nữa, Diệp Huyền nhanh chóng đi tới đích.

Sau khi bốn mươi hai người đều đến đích, một con tiên hạc bay đến trên đỉnh đầu mọi người, trên lưng tiên hạc, Thương Trọng nhìn xuống mọi người, cuối cùng, ánh mắt hắn rơi vào trên người Diệp Huyền, khi nhìn thấy Diệp Huyền, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng.

Nhìn thấy cảnh này, Diệp Huyền nhíu mày, bởi vì hắn đã cảm nhận được địch ý của đối phương.

Chỉ là hắn không hiểu, hắn chưa từng có bất kỳ ân oán gì với đối phương, thậm chí trước đó chưa từng gặp mặt, vì sao đối phương lại có địch ý với hắn?

“Ngươi ra đây!”

Trên lưng tiên hạc, Thương Trọng nhìn xuống Diệp Huyền, thanh âm lạnh lùng, không mang theo chút cảm tình nào.

Diệp Huyền nhìn thoáng qua Thương Trọng, sau đó đi ra khỏi đám người.

Thương Trọng nhìn xuống Diệp Huyền: “Yêu cầu thấp nhất để Thương Mộc học viện ta thu nhận học viên, ít nhất là trước mười tám tuổi đạt tới Ngự Khí cảnh, mà ngươi, lại chưa đạt tới Ngự Khí cảnh, đúng không?”

Chưa đạt tới Ngự Khí cảnh!

Lời vừa nói ra, mọi người ở đây đều ngẩn người, rất nhanh, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Diệp Huyền.

Phải biết rằng, yêu cầu thấp nhất để Thương Mộc học viện thu nhận học viên, chính là trước mười tám tuổi đạt tới Ngự Khí cảnh, mà Diệp Huyền lại không đạt tới Ngự Khí cảnh, nói nghiêm trọng một chút, đây chính là lừa gạt.

Diệp Huyền trầm giọng nói: “Thương trưởng lão, tuy rằng ta chưa đạt tới Ngự Khí cảnh, nhưng ta đã thông qua cửa ải thứ nhất! Ta...”

“Vậy thì đã sao?”

Trên lưng tiên hạc, Thương Trọng lạnh lùng nói: “Quy củ của Thương Mộc học viện ta là trước mười tám tuổi không thể đạt tới Ngự Khí cảnh thì không được tham gia khảo hạch, cho dù ngươi thông qua cửa ải thứ nhất cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì. Cho nên, ta tuyên bố, lần này ngươi không có tư cách khảo hạch, dựa theo quy củ, nên bị đánh một trăm trượng, đồng thời lập tức đuổi xuống Thương Sơn.”

Theo thanh âm của Thương Trọng vừa dứt, đã có hai cường giả Lăng Không cảnh đi tới trước mặt Diệp Huyền.

Lúc này, Diệp Huyền đột nhiên nhìn thẳng Thương Trọng: “Thương trưởng lão, ngươi và ta trước đó chưa từng gặp mặt, mà lần đầu gặp mặt ngươi lại nhằm vào ta như vậy, chẳng lẽ ta đã đắc tội với ngươi ở đâu sao?”

Hắn không ngu, tự nhiên biết vị trưởng lão trước mắt này đang nhằm vào hắn!

Khóe miệng Thương Trọng hiện lên một tia giễu cợt, “Nhằm vào ngươi? Hừ, sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn làm như vậy?”

Thương Trọng!

Diệp Huyền nheo mắt, hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện, ở bữa tiệc tối hôm qua, hắn đã đánh một nam tử, mà người đó tên là Thương Tề, lúc này hắn nhìn kỹ mới phát hiện, trước ngực Thương Trọng trưởng lão này có một huy hiệu, mà hôm đó trên ngực Thương Tề cũng có một huy hiệu như vậy.

Loại huy hiệu này thông thường đều là huy hiệu gia tộc, cũng là biểu tượng thân phận. Không còn nghi ngờ gì nữa, người trước mắt này nhất định là trưởng bối của Thương Tề!

Diệp Huyền đang muốn nói chuyện, lúc này, một nam tử bên cạnh đột nhiên đứng ra: “Diệp Huyền, ngươi đúng là ngu xuẩn!”

Diệp Huyền quay đầu nhìn nam tử kia, thấy có chút quen mặt. Rất nhanh, hắn nhớ ra. Người này chính là nam tử luôn bênh vực Mạt Tùy Thanh ở bữa tiệc hôm đó, tên là Lý Phượng.

Lý Phượng cười lạnh: “Ngươi cho rằng ngươi được An quốc sĩ che chở là có thể không coi ai ra gì sao? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh của chúng ta!”

Nói xong, hắn khẽ thi lễ với Thương Trọng trên không trung: “Thương trưởng lão, người này vẫn chưa đạt tới Ngự Khí cảnh, lại muốn tới tham gia khảo hạch lần này, hành động này rõ ràng là không coi Thương Mộc học viện ra gì, vì uy nghiêm của học viện, kính xin Thương trưởng lão nghiêm trị kẻ này.”

Theo thanh âm Lý Phượng hạ xuống, bên cạnh Diệp Huyền lại có bảy tám tên nam tử đứng ra, sau đó thi lễ thật sâu, đồng thanh nói: “Kính xin Thương Trọng trưởng lão nghiêm trị kẻ này!”

Thương Trọng cười lạnh: “Cũng đúng, lão phu vậy mà quên mất chuyện này, người đâu, lôi kẻ này xuống dùng loạn côn đánh chết, lấy đó làm gương.”

Hai tên cường giả Lăng Không cảnh kia đang muốn động thủ, Diệp Huyền đột nhiên lấy ra một miếng ngọc bội, hắn nhìn thẳng vào Thương Trọng: “Đây là ngọc bội của An quốc sĩ, ta được nàng dẫn tiến đến Thương Mộc học viện!”

Nghe vậy, mọi người giữa sân đều chấn kinh.

An Quốc sĩ dẫn tiến!

Phân lượng này không nhỏ!

Ngay cả cẩm y nam tử lúc trước một ngựa đi đầu cũng nhịn không được liếc mắt nhìn Diệp Huyền, trong mắt có chút hiếu kỳ.

An Quốc Sĩ, đây chính là thần tượng của tất cả mọi người trong thế hệ trẻ tuổi của Khương Quốc!

Trên không trung, sắc mặt Thương Trọng cũng cực kỳ khó coi, hắn không ngờ Diệp Huyền lại có ngọc bội của An Lan Tú.

Mặt mũi của An Quốc Sĩ này nhất định là phải nể!

Thấy Thương Trọng trầm mặc, Lý Phượng ở bên cạnh sốt ruột, hoàn toàn không suy nghĩ, hắn chỉ tay vào Diệp Huyền: “Làm càn, ngươi chỉ là một tên phế vật Khí Biến cảnh, làm sao có thể được An quốc sĩ dẫn tiến, ngọc bội này nhất định là giả, ngươi...”

Đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lần nữa, đã ở trước mặt Lý Phượng, dưới ánh mắt của mọi người, Diệp Huyền trực tiếp một cái tát giáng lên mặt Lý Phượng: “Mẹ kiếp, ngươi lắm mồm quá!”

Bốp!

Lý Phượng trực tiếp bị một tát này đánh bay ra ngoài.

Mọi người ngây người.

ps: Cảm ơn các bằng hữu ngày hôm qua đã donate và tặng phiếu đề cử ủng hộ, ta đều đã xem và ghi nhớ, thật lòng cảm tạ!!

Cuối cùng, nhân lúc truyện mới ra, xin chút phiếu đề cử!!

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 30%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)