“Thủ Nhân à, không phải ta muốn nói gì ngươi, hôm nay ngươi giết quá nhiều người rồi, tổng cộng khoảng hơn bốn trăm người, có một điểm Trấn Tây vương nói không sai, thực sự có thể dẫn đến chiến tranh, hiện nay Đại Ngụy không thể đánh trận được nữa rồi, ta vốn muốn khuyên ngươi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại lúc đó ngươi đang lập uy, nếu như ngăn cản ngươi, sẽ không có lợi với ngươi, ầy.”
Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn cũng lên tiếng tiếp lời, có chút không vừa lòng.
Ấy vậy mà Binh bộ thượng thư Chu Nghiêm lại nghĩ khác bọn họ, hừ nhẹ một tiếng.
“Các ngươi quá sợ hãi mà thôi, đám thương nhân phiên bang này giết cũng được lắm, ta lại cảm thấy không tồi đâu, Hứa Thanh Tiêu ngươi làm đúng lắm, đáng giết thì phải giết, nếu như muốn đánh nhau vậy thì cứ đánh thôi, còn phải sợ một đám phiên bang dị tộc cỏn con ấy thật hả?”
Chu Nghiêm cười lạnh.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây