“Cháu thấy gần đây anh Minh Viễn đã tốt hơn rất nhiều, trước kia còn yên tĩnh hơn hiện tại, bây giờ có thể nói chuyện phiếm với chúng ta, ăn cơm cũng nói chuyện.”
“Cũng phải trách chú lúc trẻ quá bận rộn công việc, không chú ý tới sở thích này của nó, cũng do mẹ nó mất sớm, trước kia còn thích đọc mấy kiểu truyện như núi băng, tổng tài mặt lạnh, muốn con trai mình lớn lên cũng như vậy. Sau khi anh Minh Viễn của cháu biết cũng lặng lẽ bắt chước, chờ lúc phát hiện đã không sửa được nữa.”
Nhắc tới tính cách này của Trương Minh Viễn, mặt ngoài tuy Trương Kiến Quân ghét bỏ nhưng đáy lòng vẫn áy náy.
Thật ra tính cách như vậy cũng không tốt, có lời gì cũng để trong lòng, cũng không nói với người khác.
Người khác cũng không cách nào hiểu được suy nghĩ trong lòng nó, không biết được cảm xúc của nó.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây