Cũng may không để Diêu Thiến và Mẫn Mẫn đi lên, bởi hiện giờ trên người Đào Điềm chỉ mặc duy nhất một bộ đồ tắm, bên trong hoàn toàn là trống không.
Chu Dục Văn nói: “Đi vào rồi nói sau.”
Chờ tiến vào trong phòng, Đào Điềm vẫn còn ôm lấy Chu Dục Văn.
Nhìn bộ dạng cô ấy ôm chặt lấy mình không buông tay, Chu Dục Văn cũng có chút bất đắc dĩ, bàn tay của hắn rất tự nhiên mà đưa vào trong bộ đồ tắm. Tâm trạng của cô ấy đang không ổn định, đương nhiên là Chu Dục Văn phải xoa dịu “trái tim” của cô ấy một chút, để cô ấy nhanh chóng ổn định lại.
Hơn nữa cổ áo của cô ấy rộng như vậy, lại một mực lắc lư trước mặt Chu Dục Văn, hắn không thể một mực giả làm chính nhân quân tử được.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây