Chu Dục Văn nói: “Những chuyện lúc trước, tôi hoàn toàn có thể tha thứ cho chị. Nhưng hôm nay vì sao chị lại làm ra tất cả những chuyện này? May mà Khúc Tịnh biết đưa chị ra ngoài. Nhưng nếu Khúc Tịnh không đưa chị ra bên ngoài, có phải chị sẽ trực tiếp đại náo hội trường hay không?”
“Lúc ấy, gương mặt của Khúc Tịnh đều bị chị cào rách cả rồi. Nhỡ đâu người ta bị hủy dung, lúc ấy chị có nghĩ tới hậu quả đến từ việc làm sai lầm của mình hay không?”
“Tôi không muốn đánh cô ấy!” Nghe thấy lời chỉ trích của Chu Dục Văn, Đào Điềm lập tức nóng nảy, cô ấy nói: “Tôi thật sự không muốn đánh cô ấy, hơn nữa còn không phải là tôi đánh cô ấy, cô ấy cũng đánh lại tôi mà? Thật đó, tôi đã bị cô ấy nắm đến đỏ lên rồi này. Chu Dục Văn, cậu tin tôi đi, tôi không lừa cậu. Tôi cho cậu xem, là cô ấy đánh tôi đó. Tôi cho cậu xem!”
Đào Điềm thật sự nóng nảy rồi.
Bởi vì ý nghĩa của những lời này giống như trong mắt Chu Dục Văn, là cô ấy đơn phương đánh Khúc Tịnh, thậm chí hắn còn có suy nghĩ rằng cô ấy là một cô nàng bạo lực, trong khi Khúc Tịnh kia đã trở thành một cô bé nhu nhu nhược nhược, yếu ớt đáng thương rồi?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây