Chu Dục Văn ừ một tiếng, sau khi Mẫn Mẫn ra ngoài, cô ấy cũng biết ý mà đóng cửa lại. Đồng thời, Chu Dục Văn cũng cảm nhận được phía sau lưng mình đang bị hai khối mềm mại đè ép tới.
Đúng vậy, chính là Đào Điềm, ngay khi Mẫn Mẫn đi ra ngoài, Đào Điềm đã không kịp chờ đợi mà vội vàng chạy tới ôm lấy Chu Dục Văn từ phía sau. Cô ấy đã sớm không nhịn được nữa rồi.
Thật ra trước khi chuyện này phát sinh, mối quan hệ giữa Chu Dục Văn và Đào Điềm cũng không sâu sắc đến mức độ này, nhiều nhất cũng chỉ được tính là mập mờ mà thôi. Nhưng sau khi chuyện này phát sinh, Đào Điềm lại có cảm giác người yêu muốn vứt bỏ mình, cho nên cô ấy không khống chế nổi nữa, đã vội vàng lên tiếng giải thích sai lầm với Chu Dục Văn, sau đó mong muốn Chu Dục Văn tha thứ cho mình.
Mà Chu Dục Văn rõ ràng là không có ý định gì trên phương diện này. Hắn đưa tay ra hiệu cho Đào Điềm mau buông vòng tay đang ôm eo mình ra. Ban đầu cô ấy còn không dùng sức, nhưng dần dần Chu Dục Văn lại phát hiện, Đào Điềm càng ngày càng ôm mình chặt hơn, thậm chí Chu Dục Văn càng muốn thoát ra, cô ấy càng cắn chặt răng ôm lấy.
Chu Dục Văn có chút bất đắc dĩ thở dài một hơi nói: “Chị Đào Điềm, chị đừng như vậy, nếu đẻw người khác nhìn thấy, bọn họ lại hiểu lầm.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây