Còn giả vờ ngoan ngoãn trước mặt Tiểu Khê, em là loại người như vậy sao?”
Lục Tranh nghe vậy biết cô ngốc này đã kể hết cho Lâm Khê hết rồi. Cắn chặt răng, nén cơn giận, nở nụ cười: “Đúng vậy, em giả vờ, em muốn người trong lòng em vui có được không? Hơn nữa Tiểu Khê nhà em chẳng thích sao? Không, em như thế nào cô ấy cũng thích.”
Lục Tranh nói xong, trong lòng có chút chột dạ, lại ưỡn ngực, lớn tiếng quát: “Hơn nữa, em đang quang minh chính đại theo đuổi cô ấy, còn chị thì quang minh chính đại “Bám riết.” Hạ Văn Lễ. Chị đúng là giỏi lắm, không những không giúp em, còn kéo chân em lại. Xem mẹ về nhà xử lý chị thế nào!”
Nói xong, anh sảng khoái quay người rời đi.
Lục Kỳ Kỳ tức giận đến nỗi khóc òa lên. “Lục Tranh, đồ khốn nạn, chỉ biết bắt nạt chị, chị nhất định phải nói với Tiểu Khê rằng em là đồ đểu cáng.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây