Bây giờ thì tốt rồi, mới mười mấy ngày, lại chuyển cho ta ba mươi tệ. Mặc dù Hạ Văn Kỳ hiện tại thay anh ta làm việc, một tháng lương có ba mươi lăm tệ nhưng hai anh em cũng phải dùng.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Hạ Văn Lễ, Lâm Khê cũng biết hoàn cảnh gia đình anh ta, vỗ vai anh ta, nói: “Thôi, Tiểu Kỳ cũng lo lắng cho anh.
Anh xem anh, mang ít đồ như vậy tới, họ sao có thể yên tâm được. Ngày mai chúng ta đến bưu điện thì gọi điện cho họ, báo bình an.
Còn nữa, anh Văn Lễ, anh phải chuẩn bị đồ qua đông rồi. Anh còn chưa có chăn bông dày, em nghe họ nói mùa đông ở đây lạnh lắm.”
Hạ Văn Lễ gật đầu, anh vốn đã có ý định như vậy.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây