Lâm Khê cũng đứng bật dậy: “Anh có nghe thấy có người gọi em không, còn khóc nữa?”
Lục Tranh gật đầu, sắc mặt có chút nghiêm trọng.
Lúc này đến tìm Lâm Khê, anh không dám nghĩ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Tiểu Khê, Tiểu Khê, em có ở đó không? Em mau ra đây!” Lục Kỳ Kỳ tuyệt vọng hét lớn.
Nhìn Hạ Văn Lễ chảy máu ngày càng nhiều, Lục Kỳ Kỳ đứng không vững, nước mắt nước mũi giàn giụa. Đều tại cô ấy, nếu không phải để cứu cô ấy thì anh ấy đã không ngã xuống như vậy.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây