Vừa bị ôm vào lòng, Lâm Khê đỡ trán, phải làm sao đây? Không phải đều là lần đầu tiên sao? Anh ấy đi tu luyện ở đâu vậy, sao lại còn biết làm nũng nữa chứ? Ôi~
“Tiểu Khê, anh thực sự nhớ em. Một tháng này thật khó khăn, lúc đó anh thực sự muốn bỏ việc. Mỗi tối, chỉ cần dừng lại là anh lại nhớ em đến phát điên...” Lục Tranh nhỏ giọng kể về nỗi nhớ của mình với Lâm Khê.
“Em cũng nhớ anh, lâu như vậy chỉ nhận được một cuộc điện thoại của anh, cũng không biết anh ở ngoài đó thế nào? Em cũng rất lo lắng cho anh.” Lâm Khê ôm lấy eo Lục Tranh, khuôn mặt nhỏ cọ cọ vào quần áo anh.
Lục Tranh cảm nhận được tâm trạng của cô gái nhỏ có chút buồn bã, vội vàng xoa đầu cô.
“Ừm? Có phải không vui không? Xin lỗi, Tiểu Khê, lần sau anh sẽ không rời xa em lâu như vậy nữa. Đừng buồn, được không?” Lục Tranh buông Lâm Khê ra, nâng khuôn mặt nhỏ của Lâm Khê lên nói.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây