Lục Kỳ Kỳ do dự một chút, cuối cùng gật đầu: “Được, vậy em tự về đi, chị đi trước đây. Ngại quá.”
Lâm Khê tiễn Lục Kỳ Kỳ đi xa, sau đó mới thong thả đi dọc theo con đường lớn trở về.
Chỉ tiếc rằng, ông trời luôn đầy kịch tính, người càng không muốn gặp thì càng gặp.
Lục Kỳ Kỳ đi về hướng nhà, có lẽ vì ban ngày tiêu hao quá nhiều tinh thần, nhất thời không cẩn thận, ngã vào con sông nhỏ bên cạnh.
Đêm xuống, nước sông rất lạnh. Lục Kỳ Kỳ ngã thẳng vào, kèm theo một tiếng hét.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây