Trời ạ, chỉ trời mới biết được khi anh Tranh của anh ấy biết mình phải ở lại đây hơn mười ngày thì mặt anh ấy khó coi đến mức nào! Anh ấy sợ bị đánh nên mấy ngày nay đều trốn thật xa.
“Đi thôi, có phải đợi lâu không? Về gọi Tiểu Hữu, chúng ta đi ăn ở nhà hàng quốc doanh, dù sao thì cũng phải ăn uống cho tử tế.”
Lục Đại Hữu há hốc mồm, đây là chuyện gì thế? Sao chỉ gọi một cuộc điện thoại mà lại trở nên dễ nói chuyện như vậy?
Nhưng anh ta rất nhanh nhạy, biết rằng cơ hội này rất hiếm có, liền vội vàng gật đầu đồng ý. Lục Tranh rất thích thái độ này của anh ta, gật đầu rồi đi về phía nơi tạm trú.
“Anh, anh gọi điện cho chị Kỳ Kỳ của em thế nào? Sao tự nhiên lại vui thế?” Lục Đại Hữu đi theo sau Lục Tranh, có chút ngạc nhiên hỏi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây