Diêm ma đầu chẳng hề nhướng mày dù chỉ một chút, không để ý đến cô.
“Còn phải viết bao lâu chứ?” Bây giờ không phải giờ nghỉ trưa à?
Diêm ma đầu vẫn không lên tiếng.
Ôn Hinh nhìn ra được rằng anh đang không muốn để ý đến mình đây mà, tốt xấu gì mình cũng tới đưa cơm trưa cho anh ấy, cho dù không vui thì cứ nói sau này đừng đến đưa nữa, cô sẽ hiểu thôi, phớt lờ cô là có ý gì chứ?
Cô đứng ở góc bàn nhìn anh, nhìn chòng chọc một lúc.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây