Phó Đình Xuyên nhận chìa khóa xe, Giang Tâm Nhu nở một nụ cười yếu ớt, thay Phó Giang Hà nói: “Có thể là tôi nhìn nhầm, đừng trách trẻ con, lúc đó tôi vội đưa chiến sĩ nhỏ đi lấy cưa, nhất thời vội vàng nên nhìn nhầm.”
Nói xong, cô ta đưa tay ra chuẩn bị để anh bế.
Khương Nguyệt trợn mắt, trật khớp tay chứ có phải gãy chân đâu mà không đi được, còn phải để người ta bế.
Phó Đình Xuyên là người đã có gia đình, biết phải giữ khoảng cách, đang định tránh ra thì Khương Nguyệt nhanh tay kéo lấy cánh tay Giang Tâm Nhu, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô nhẹ nhàng lắc tay, kéo một cái đẩy một cái, chỉ nghe thấy tiếng “Cạch”, cánh tay trật khớp của Giang Tâm Nhu đã vào đúng vị trí.
Tiếng hét của Giang Tâm Nhu còn chưa dứt thì đã nghe Khương Nguyệt mặt không cảm xúc nói: “Được rồi, cử động thử xem.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây