“??”
Vương Thanh bật cười khổ: “Tôi nghe được anh đang cười đấy!”
“Hả? Không có, tôi không có cười, đây là tiếng thở dài đấy! Tôi đang thương tiếc cho cuộc sống khổ sở sắp tới của anh, và cũng tiện thể tưởng niệm hạnh phúc trước đây của anh nữa...” Bạch Uyên nghiêm túc phản bác.
“Anh không phải là kiểu người hả hê khi thấy người khác gặp nạn à?” Vương Thanh nghi ngờ hỏi.
“Đương nhiên không phải!” Bạch Uyên đáp nhanh.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây