Mở Tiệm Ăn Vặt Kiếm Tiền Dưỡng Oa

Chương 7: Bánh thịt kinh đông (6)

Chương Trước Chương Tiếp

Tiên sư, quả là sống lâu mới thấy hết chuyện lạ, ông cứ tưởng Y Phàm chỉ là bình hoa di động, ai ngờ bình hoa này lại là bình thật, không chỉ xinh đẹp mà còn có tài, đi đâu mà nói lý với trời!

Bạch Tuyết vác cặp từ nhà đi ra, thấy Bạch Kiến Hoa, cô bé kéo dài giọng châm chọc, “Ba không đi xây Vạn Lý Trường Thành à? Sao còn ở đây?”

Rồi nhìn thấy Y Phàm, Bạch Tuyết cười gọi một tiếng “Chị ơi”, lại khen, “Bánh thịt ngon lắm, em thề có tiền mặt làm chứng, đây là bánh thịt ngon nhất em từng ăn, cảm ơn chị.”

“Không có chi, ngày mai chị mở quầy ở phố đồ ăn vặt Tam Hoa, em qua ăn nhé, chị mời.” Y Phàm đặt dụng cụ xuống, cũng cười nhìn Bạch Tuyết, cô bé mười lăm mười sáu tuổi, để kiểu tóc học sinh ngoan, khuôn mặt tròn tròn, khi cười mi mắt cong cong, nhìn là có cảm tình.

“Được luôn.” Bạch Tuyết đầy vẻ phấn khích, nghĩ đến mai lại được ăn bánh thịt thần tiên kia, tâm trạng vui vẻ chẳng khác gì ngày được nam sinh mình thích tỏ tình.

Cô bé vác cặp phóng qua Bạch Kiến Hoa, đột nhiên nhớ ra điều gì, quay phắt đầu lại, nói với Bạch Kiến Hoa, “Ba, giờ ba đã biết chị Tiểu Phàm thực sự biết làm bánh thịt rồi, con nghĩ ba có thể leo cây được rồi đấy.”

Bạch Kiến Hoa sững người, phải một lúc mới nhớ ra lời mình đã nói, là nếu Y Phàm mà biết làm bánh thịt thì heo nái cũng sẽ leo cây.

Ý con gái ông là, ông chính là con heo...?

Hôm qua trời còn nắng đẹp, sáng nay đã có tuyết rơi, vừa mở cửa ra, gió lạnh thổi vào mặt, Y Phàm lạnh đến run rẩy, vội vàng đóng cửa lại, quay vào nhà, lục ra một chiếc áo lông vũ dày cộp mặc cho Tiểu Hổ, cổ áo có một vòng lông cáo màu vàng nhạt, mặc lên dày cộp, cậu bé trông như một cục bông nhỏ có lông.

Sáng sớm năm giờ Tiểu Hổ đã bị kéo ra khỏi chăn, nó còn chưa kịp phản ứng, một miếng bánh thịt nóng hổi đã nhét vào miệng nó, Y Tiểu Hổ nhai đầy miệng nước thịt, cũng không còn làm loạn nữa.

Y Phàm lải nhải giúp nó rửa mặt, rồi vội vàng mặc cho nó áo len và quần bông, cuối cùng Tiểu Hổ mới có cơ hội hỏi một câu, “Đi đâu vậy?”

“Dẫn em đi bán hàng, em phụ trách thu tiền, mỗi ngày chị trả em 10 đồng công, thế nào? Em là đứa trẻ đầu tiên tự kiếm tiền đấy, thật lợi hại! Chị cũng khâm phục em!” Lời khen này đến Y Phàm cũng không chịu nổi, tranh thủ uống một bát cháo nóng, ăn một miếng bánh thịt.

Hai chị em đẩy xe đồ ăn đến một khoảng đất trống ở đầu phố đồ ăn vặt mà Y Phàm đã chọn từ hôm qua, tuyết đã ngừng rơi, mặt đất vừa ướt vừa trơn, mấy lần xe đồ ăn suýt trượt đi, vẫn là Tiểu Hổ giúp giữ vững xe, tiểu ác ma này vừa chắc nịch, sức lực cũng lớn như một con bò nhỏ.

Dựng xong quầy hàng trời còn chưa sáng, Y Phàm lấy một chiếc ghế thấp cho Tiểu Hổ ngồi trước lò than, vừa ấm vừa chắn gió.

Nhanh nhẹn đun dầu trong chảo, cán bột đã ủ thành một chiếc bánh lớn và mỏng, cắt một đường từ tâm bánh, rồi phết đều nhân thịt lên mặt bánh, chừa lại một phần tư bánh không phết nhân.

Gấp phần bánh không phết nhân lên che phần nhân bên cạnh, sau đó gấp đi gấp lại, cho đến khi chiếc bánh tròn biến thành hình quạt, bánh thịt cũng trở thành từng lớp, một lớp bánh, một lớp thịt, bánh thịt ngàn lớp trong truyền thuyết đã hoàn thành.

Y Phàm dùng ngón tay trắng mịn cẩn thận nhấc bánh ngàn lớp lên, đặt vào chảo dầu nóng chiên vàng hai mặt, dùng muỗng ấn nhẹ, khi nhân thịt bên trong trở nên đàn hồi là bánh đã chín.

Chương Trước Chương Tiếp

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)