“Ngủ ngủ ngủ! Suốt ngày chỉ biết ngủ!”
“Trốn việc lười biếng bao nhiêu ngày nay, vết thương kia lành rồi chứ gì!”
Trời vừa tờ mờ sáng, một tiếng chửi rủa chói tai đã vọng ra từ trong tường sân nhà lão Vu ở thôn Tiểu Hà.
Vu Miên đang ngủ ngon trong buồng cạnh bị đánh thức, y sầm mặt đưa tay day trán.
Y lật người, kéo chăn trùm kín đầu, đang định ngủ lại giấc nữa thì cửa phòng bị người ta đạp “rầm rầm” hai cái từ bên ngoài.
Ngay sau đó, giọng nói the thé của bà mẹ danh nghĩa của y vang lên.
“Lão Tam, ngươi có dậy không?!”
“Ta thấy bây giờ ở thôn Tiểu Hà này, ngươi là lười nhất!”
“Đụng phải đầu một cái là không làm việc nữa, nằm mười mấy ngày rồi, ngươi còn chưa nằm đủ hả?”
“Nhìn cái bộ dạng lười biếng của ngươi kìa, để ta xem sau này nhà nào dám cưới ngươi!”
Giọng Vương Hương Cần vừa the thé vừa vang, đứng ở cửa chửi mắng, âm thanh như mọc chân chui thẳng vào tai người khác.
Vu Miên lập tức nổi khùng.
Y giật phắt chăn ngồi dậy, sờ được một vật cứng cứng bên giường, hình như là cái chổi gỗ quét giường, chẳng thèm nghĩ ngợi gì, y liền ném mạnh về phía cửa.
--- Rầm!
Sau một tiếng động lớn, giọng của Vương Hương Cần im bặt.
Yên tĩnh thì đúng là yên tĩnh rồi, nhưng cơn buồn ngủ của Vu Miên cũng bay biến.
Y vươn vai, dụi dụi mắt, bắt đầu ung dung mặc quần áo.
Y vốn đến từ thời hiện đại năm 2026, cha y thất nghiệp, nghiện rượu, mẹ quanh năm bệnh tật nằm liệt giường, còn có một đứa đệ đệ đang học cấp hai.
Y đã đi làm, trở thành nguồn thu nhập chính của gia đình này.
Ngoài công việc chính là thiết kế, lúc rảnh rỗi y còn viết truyện mạng kiếm thêm chút đỉnh, mới đủ trang trải tiền học cho đệ đệ và tiền thuốc men cho mẹ, còn lại thì miễn cưỡng đủ cho bản thân y sống.
Nhưng vì thiếu ngủ kéo dài và áp lực công việc quá lớn.
Cuối cùng, y đã đột tử trên tàu điện ngầm lúc đi làm.
Lúc mở mắt lần nữa, y đã ở cái thôn nghèo xơ xác nơi núi hoang đèo hút này.
Vu Miên nhờ thân thể này mà sống lại một lần nữa, nhưng cuộc sống ở đây cũng chẳng như ý.
Chủ nhân của thân thể hiện tại này của y còn tệ hơn cả y.
Đến đây đã hơn mười ngày, Vu Miên vốn đã chai sạn bất cần, chậm rãi mặc xong chiếc áo vải.
Y cầm lấy cái túi vải vá víu ở đầu giường buộc vào hông, lại búi mái tóc đen dài lên, dùng một cành cây đã mài đến bóng loáng cài lại.
Triều đại mà y xuyên đến tên là Đại Thịnh, không có ghi chép trong lịch sử.
Ở đây có ba loại giới tính: nữ tử, nam tử, và nam tử lại chia thành hán tử và ca nhi.
Hán tử không khác gì nam nhân bình thường, ca nhi thật ra mọi phương diện cũng giống nam nhân, chỉ là có thêm chức năng sinh sản, trên người có nốt ruồi son.
Mà y lại không may xuyên thành một ca nhi.
May là xu hướng tính dục của Vu Miên là nam, nên y không phản cảm chuyện kết hôn và chung sống với nam nhân.
Tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn, Vu Miên chỉnh trang xong xuôi, mở cửa bước ra ngoài.
Trong sân, Vương Hương Cần đang bưng một chậu thức ăn cho gà, xem chừng định đi cho gà ăn.
Thấy Vu Miên cuối cùng cũng ra khỏi phòng, mặt bà ta lại sa sầm xuống.
“Nhìn cái bộ dạng đưa đám của ngươi kìa, nói ngươi vài câu mà còn dám đóng sầm cửa!”
Bà ta ba bước thành hai đi tới trước mặt Vu Miên, dúi chậu thức ăn gà vào tay y: “Mau đi cho gà ăn! Cho gà ăn xong thì dọn cơm bày ra bàn, nhị ca ngươi còn phải lên trấn làm việc nữa đấy!”
Vu Miên bưng chậu thức ăn gà, môi mấp máy.
Nhưng không đợi y từ chối, Vương Hương Cần đã vung tay, lẩm bẩm chửi rủa đi vào nhà gọi bọn trẻ trong nhà ăn cơm.
Nhìn bà ta ưỡn ẹo đi vào nhà chính, Vu Miên cũng không đi cho gà ăn, y bê một cái bồ đoàn dưới chân cửa sổ ra ngồi xuống.
Thân thể y đang ở là con trai thứ ba của nhà này, cũng tên Vu Miên, năm nay hai mươi ba tuổi rồi mà vẫn chưa đính hôn.
Ở triều đại mà nữ tử và ca nhi đến tuổi cập kê (15t) là phải xuất giá này, tuổi của y đã được xem là ca nhi già quá lứa rồi.
Bà mẹ danh nghĩa Vương Hương Cần này của y mất chồng sớm, ba đứa con trai đều do một tay bà ta nuôi lớn.
Lão đại Vu Lập đã sớm thành gia, có hai con trai là Vu Kim Nguyên và Vu Ngân Nguyên.
Lão nhị Vu Hành, cũng đã thành gia, có một con trai là Vu Kim Bảo.
Lão Tam chính là nguyên thân Vu Miên, là ca nhi duy nhất trong nhà họ Vu, cũng trở thành đối tượng bị cả nhà bắt nạt sai khiến.
Nửa tháng trước, đại tẩu không nhìn nổi bộ dạng ăn không ngồi rồi không chịu lấy chồng ở tuổi hai mươi ba của nguyên thân, bèn làm mai mối, giới thiệu biểu đệ bên nhà mẹ đẻ của nàng ta cho nguyên thân, muốn tác hợp hai người.
Nhưng người gã biểu đệ Thẩm Xuyên kia của nàng ta lại chẳng phải kẻ tốt lành gì.
Nhà họ Thẩm tuy có một tiệm thịt ở trấn, dựa vào việc mổ lợn bán thịt mà tích lũy được chút của cải, nhưng Thẩm Xuyên lại là một tên công tử bột ăn chơi lêu lổng, không có nghề ngỗng gì, đã vậy lại còn lăng nhăng đa tình, bình thường thích nhất là uống rượu chơi gái và đánh bạc, rước về một đống đào hoa nát.
Vì thế, hai bảy hai tám tuổi rồi mà vẫn chưa thành gia.
Đại tẩu dẫn Thẩm Xuyên đến nhà xem mắt, nguyên thân tất nhiên không muốn, nhưng y nào có quyền quyết định, rồi hôn sự cứ thế mơ hồ được định xuống.
Vài ngày sau, Thẩm Xuyên kia đến nhà cầu hôn, không ngờ lại xảy ra chuyện.
Nhà họ Dương đối diện nhà họ Vu, Dương Thành Quế cũng là ca nhi đứng hàng thứ ba tìm đến tận cửa, xoa bụng nói đã có con của Thẩm Xuyên.
Lần này, nhà họ Vu náo loạn.
Nhưng sau cơn náo loạn, Vương Hương Cần và đại tẩu bàn bạc, lại cảm thấy chuyện này cũng chẳng to tát gì.
Cùng lắm thì để Thẩm Xuyên cưới cả hai về, dù sao nhà họ Thẩm cũng có tiền, để nguyên thân làm vợ cả, cũng không thiệt thòi.