Hắn thể nào cũng không ngờ được chính mình sẽ có một ngày phải rơi vào nông nỗi này.
“Đại nhân…” Một người vội vã chạy vào từ ngoài cửa.
Diệp Đài lập tức đứng dậy, trong mắt tràn đầy mong đợi: “Thế nào?”
“Không được, đại nhân.” Người tới lắc đầu: “Thủ hạ đã đi nhìn thử, từng góc xung quanh huyện nha đều có người thủ sẵn, người của chúng ta căn bản không thể đi ra được, hơn nữa cho dù chúng ta có lao ra được, muốn rời khỏi đây thì phải đi qua các cung đường phồn hoa náo nhiệt, hiện tại bá tánh toàn huyện Thanh An đều… đều… đều đang nhìn chằm chằm vào chúng ta.”
Diệp Đài nắm chặt tay, vỗ mạnh lên bàn: “Vô sỉ, những kẻ này sao có thể, sao bọn họ dám làm như vậy chứ?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây