Thường Lâm nhấp môi, một lúc lâu sau, hốc mắt hắn hồng hồng, nói: “Thật tốt, lúc trước ta không nghĩ rằng việc chúng ta đã làm lại có ý nghĩa như vậy. Đa tạ đại nhân đã giải đáp, về sau ta sẽ tiếp tục vì bá tánh mà làm việc, ta sẽ nỗ lực, tuyệt đối không làm thần sứ đại nhân thất vọng.”
Nói xong, Thường Lâm xoay người cất bước rời đi. Lần này đi đường hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, không còn cúi đầu nữa.
Những mờ mịt lúc trước đã được tiêu tán ở thời điểm này. Giờ khắc này hắn thực chắc chắn rằng cuộc đời của hắn, tương lai của hắn, mọi việc hắn đã làm, tất cả đều có ý nghĩa.
…
“Chúng ta đã khai hoang diện tích lớn như vậy, hạt giống đã được gieo vào khu vực được khai hoang đầu tiên ở đó chưa?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây