“Nhưng ta vẫn muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới này.” Hốc mắt Hồng Nhi lại đỏ lên.
“Vậy ngươi...... Vậy ngươi biết các nàng là ai không? Cứ như vậy liền đi theo các nàng?” Nương của Hồng Nhi liên tục nói.
“Về việc này đại bá mẫu có thể yên tâm,” Điền Cúc Hoa chủ động mở miệng. “Ta tới nơi này, chủ yếu là bởi vì lúc còn ở trong phủ đã đồng ý với Hồng Nhi, sẽ tìm cho nàng một người tốt hơn, nàng mới không liên hệ cùng gả sai vặt trong phủ, cứ coi như do ta chặt đứt một cọc nhân duyên của nàng, lần này tới đây ta chính là muốn trả lại cho nàng, mang nàng rời đi không phải nói về sau nàng sẽ không trở về, chỉ là mang nàng đi ra ngoài nhìn xem, nếu như nàng vẫn là thích sinh hoạt trong nhà, về sau chính nàng sẽ trở về.”
Nói xong, Điền Cúc Hoa nhìn Hồng Nhi, tiếp tục nói: “Ít thì mấy tháng, nhiều thì một năm, dù sao hiện tại Hồng Nhi còn chưa tới tuổi có thể thành thân, đến lúc đó nàng nếu nguyện ý trở về, cũng vừa lúc có thể tìm đối tượng.”
Nghe được ở đây, sắc mặt của nương của Hồng Nhi nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn lo lắng về thân phận của hai người trước mắt: “Vậy làm sao ta biết các người không phải là kẻ nói dối?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây