Hồng Nhi cứ nghĩ nam nhân này là đối phương mà nương của nàng muốn giới thiệu, nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Nương của Hồng Nhi thấy bộ dạng của nàng như vậy thì đã biết nàng vừa mới suy nghĩ cái gì, gõ lên đầu nàng: “Cái đầu của ngươi, không biết cả một ngày trời suy nghĩ cái gì, năm đó ngươi đến nhà tri phủ, nương cũng chưa viết văn tự bán ngươi đi đâu, giờ ngươi về rồi, nương còn có thể bán ngươi kiểu gì chứ?”
Hồng Nghi lúng túng ngồi xuống, cúi đầu gọi một tiếng: “Nương…”
“Nương muốn nghe suy nghĩ của ngươi, nếu ngươi bằng lòng thì ta sẽ cùng xem xét một chút.” Nương của Hồng Nhi nói: “Nương chỉ hy vọng ngươi có thể sống thật tốt, người ta cũng là thật lòng muốn đến xem, tuy đứa nhỏ kia có bị thương nhẹ nhưng không lại không hề giấu ngươi, ngươi cũng nên cân nhắc một chút, đến lúc thích hợp thì thành hôn với nhau rồi sống một cuộc sống yên bình.”
Hồng Nhi gật đầu, hiện tại nàng đã mười bảy tuổi, ban đầu còn muốn tìm một nam nhân trong phủ, cuối cùng trong phủ lại gặp chuyện không may, chỉ có thể ra ngoài tìm, nhưng quả thật người ta cũng rất thành thật, không có lừa nàng, sau đó có lẽ nàng sẽ có một cuộc sống tốt hơn.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây